"Ừm, biết rồi."
Một lúc lâu, dưới bóng đêm, Hứa Linh chỉ nghe được một
câu nói đơn giản này.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía Lục Thầm Chi.
Trên mặt Lục Thầm Chi không vui cũng không giận:
"Thời gian không còn sớm, cậu nên về nhà đi."
"Nhưng mà…" Hứa Linh bắt được vạt áo của anh:
"Tớ…"
Giọng Lục Thầm Chi nhàn nhạt: "Chuyến bay của tớ là
sáng mai."
Anh gỡ tay Hứa Linh ra, xoay người liền nói: "Cậu
đến rồi gọi điện thoại cho tớ, tớ đón cậu."
Hứa Linh ngơ ngác nhìn bóng lưng của anh, miệng nhanh hơn
não: "Lục Thầm Chi —"
Bóng lưng Lục Thầm Chi yếu ớt, ở trong bóng đêm hóa thành
một cái bóng tối tăm.
Bước chân anh không dừng, giọng nói rất nhẹ: "Có tới
hay không tùy cậu."
Hứa Linh luống cuống ôm cái mũ trên đầu, trong mắt vẫn
còn đang ngấn nước.
Hơn mấy giây sau, Hứa Linh ngồi xổm xuống, ôm mũ trên đầu
muốn khóc lại khóc không được, chỉ có thể nghẹn ngào.
Cô không biết nên đối diện với Lục Thầm Chi thế nào.
Lục Thầm Chi nhất định rất ghét cô.
Hứa Linh rất khó chịu, cô không biết nên diễn tả cái cảm
giác khó chịu này như thế nào, chỉ cảm thấy đầu óc mông lung, trong lòng buồn
bực.
Cô nghĩ, bản thân cô không nên đến thành phố Huyền Mộc
nữa, không nên và cũng không xứng nhận sự giúp đỡ của Lục Thầm Chi.
Hứa Linh dùng hai ngón tay đẩy ra một độ cong nơi khóe
miệng.
Vui vẻ đi bé Cừu, nếu không vui vẻ, sau này chạy cũng sẽ
không nhanh nữa.
…
Ba giờ hai mươi phút chiều thứ bảy.
Hứa Linh xuống máy bay, tới sân bay thành phố Huyền Mộc.
Cô cúi đầu, có chút do dự, rồi bước từng bước chân ra
khỏi sân bay.
Ở giữa một nhóm người đứng nghênh đón, một thân ảnh cao
gầy mảnh khảnh hiện lên đặc biệt rõ ràng.
Lục Thầm Chi mặc một chiếc áo thun xám rộng thùng thình, quần
jean rách màu đen, thắt lưng sọc caro đỏ buộc quanh lưng quần, càng làm đôi
chân của anh dài thêm.
Hứa Linh kéo chiếc vali nhỏ, cắn môi, vẫy tay về phía
anh, rồi lon ton chạy đến.
Tóc cô bay lộn xộn, áo thun màu tím hình gấu nhỏ bị gió
thổi phồng lên, đôi chân ngắn chạy thật nhanh.
Lục Thầm Chi nhìn chằm chằm vào dáng chạy của cô, lại
ngây người mấy giây.
Hứa Linh chạy tới trước mặt anh, những sợi tóc lộn xộn
trên trán vẫn còn đung đưa theo gió.
Lục Thầm Chi dời tầm mắt, tay nắm lại đưa lên miệng ho
khan vài tiếng: "Đi thôi, dẫn cậu đi ăn."
Hứa Linh dè dặt liếc mắt nhìn anh, ngoan ngoãn đi theo
phía sau, đầu cúi thấp.
Cô cảm thấy bản thân không nên tới.
Nhưng là không còn cách nào khác, không biết vì sao, chỉ
cần vừa nghĩ tới Lục Thầm Chi đang ở thành phố Huyền Mộc chờ cô, cô liền muốn
thật nhanh, thật nhanh, thật nhanh chạy đến thành phố Huyền Mộc.
Dù cho anh vẫn giữ khuôn mặt lạnh, dù cho có thể anh vẫn
chưa tha thứ cho cô.
Lục Thầm Chi lái xe tới.
Hứa Linh ngồi lên ghế lái phụ, hơi lúng túng mà nhìn chằm
chằm ngoài cửa sổ.
Chiếc xe đi qua khu thương mại, từng cửa hàng đẹp tinh
xảo tức tốc lùi về sau.
Đột nhiên, Hứa Linh liếc thấy một cửa tiệm được trang trí
thành một con gấu Teddy khổng lồ, cô không kìm lòng được mà trợn to mắt:
"Cái đó —"
Lục Thầm Chi liếc nhìn kính chiếu hậu, tốc độ xe chậm
lại.
Hứa Linh bỗng nhiên kịp phản ứng, có chút sợ sệt liếc
nhìn Lục Thầm Chi, môi mím lại, không dám nói lời nào.
Lục Thầm Chi quay xe, ánh mắt vẫn nhìn thẳng về phía
trước: "Muốn đi tiệm nào?"
Hứa Linh bất an kéo dây an toàn: "Con gấu nhỏ
kia…"
Tay Lục Thầm Chi gõ xuống tay lái, trầm ngâm vài giây.
Hứa Linh thấy thế, vội vàng nói: "Không sao, k ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).