Nghỉ đông lớp mười năm nay, cả nhà Hứa Linh từ thành phố Lan Đồng - một đô thị loại ba không nổi danh đi đến thành phố Huyền Mộc - một đô thị loại một của Hoa Hạ.

Xe taxi chạy vững vàng, bố Hứa ngồi bên cạnh tài xế, để tay trên đầu gối, hiếm khi trầm mặc.

Hứa Linh nhìn ra ngoài cửa sổ, công trình mới lạ cao vút cùng nam nữ ăn mặc thời thượng nhanh chóng bị lùi lại, mông lung giống như bức tranh màu nước chưa khô.

Mẹ Hứa cười cười, nắm tay Hứa Linh: "Bé Cừu, lát nữa gặp ông bà ngoại phải miệng ngọt một chút, thấy các cô các chú cũng phải chào hỏi nhé."

Hứa Linh không lên tiếng, hai tay đút trong túi áo, lại dùng cánh tay ôm đầu con hổ màu đen trên áo khoác vào lòng.

Cô co người lại, thân hình vốn đã nhỏ nhắn xinh xắn, giờ mặc áo khoác rộng thùng thình lại càng khiến cô trở nên nhỏ nhắn hơn.

Mẹ Hứa nhíu lông mày: "Con xem quần áo con mặc này, không vừa người chút nào, chờ tối nay mẹ đưa con đi mua mấy cái váy."

"Không cần! Con mặc thế này là được rồi!" Hứa Linh ngửa mặt lên, miệng vểnh cao hơn trời: "Con thích quần áo rộng."

Mẹ Hứa còn muốn nói chuyện, chợt nghe bố Hứa nói: "Con còn nhỏ mà, tùy con đi."

Mẹ Hứa bất mãn: "Ông nhìn con gái ông một chút xem, so với ông lúc còn trẻ…"

Sắc mặt bố Hứa có chút ngượng ngùng: "Văn Quân!"

Trong lúc nhất thời, bầu không khí trong xe taxi liền trở nên ngột ngạt.

Nhưng rất nhanh bầu không khí này đã bị kết thúc bởi một câu "đã đến nơi" của tài xế.

Mọi người xuống xe, bố Hứa thanh toán xong, ý cười phai nhạt đi một chút.

Tài xế liếc mắt nhìn công trình kiến trúc xa hoa cách đó không xa, lại nhìn gia đình này không giống người một nhà vui vẻ hòa thuận, có chút buồn bực mà đạp chân ga rời đi.

Kinh tế thành phố Huyền Mộc phát triển, nhất là mảnh đất này càng nổi tiếng là khu nhà giàu, bọn họ người một nhà ở chỗ này có chút không thích hợp. Nhưng mà nhà ai lại không có mấy người họ hàng nghèo khó, theo hắn nghĩ, nhà này tám phần là đi bấu víu quan hệ. Chẳng qua hắn đi chở khách nhiều năm như vậy rồi vẫn chưa từng thấy thân thích nghèo khó đi leo trèo quan hệ mà mặt mày lại ủ rũ như thế.

Hứa Linh kéo vali, đánh giá khu biệt thự cỡ nhỏ trước mặt, trong lòng có chút mâu thuẫn.

Căn nhà lớn như vậy, đến buổi tối chắc chắn sẽ rất đáng sợ.

Mẹ Hứa đứng ở đằng trước, còn chưa ấn chuông cửa xuống, một ông chú mặt mày hòa ái đã mở cửa.

Ông chăm chú nhìn mẹ Hứa, vài giây sau mới lên tiếng: "Tiểu thư, chào mừng cô về nhà."

Mẹ Hứa sửng sốt một chút, cười đến có chút đắng chát: "Bác Xương, lâu rồi không gặp."

Bác Xương cười cười, hơi khom lưng cung kính mời bọn họ vào biệt thự.

Sau khi mẹ Hứa đi vào biệt thự, trên mặt lộ ra chút hoài niệm, nhưng khi đi qua bồn hoa cúc thì tia hoài niệm này liền thay đổi.

Bà nhíu lông mày lại: "Tại sao chỗ này không có cây sơn trà?"

Bác Xương khó hiểu mà cười: "Bà chủ nói là nhìn chướng mắt."

Mẹ Hứa không nói chuyện, trên mặt thể hiện mấy phần cáu kỉnh, sắc mặt cũng khó coi.

Bố Hứa liền vội vàng tiến lên ôm lấy eo bà, ghé vào lỗ tai nhỏ giọng nói mấy câu dỗ dành.

Mấy giây sau, mẹ Hứa liền nở nụ cười, giống như là không thèm để ý.

Bác Xương hừ lạnh một tiếng, cúi đầu nhìn về phía Hứa Linh: "Cô chủ nhỏ có kiêng món gì không?"

"A?" Hứa Linh cả người khó chịu với xưng hô thế này: "Không có, nhưng cháu không thích ăn m�

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play