Hứa Linh há miệng, trong nháy mắt cổ
họng cứng đờ, gần như không nói được ra lời.
Cô ấp úng chỉ tay vào Lục Thầm Chi, nửa
ngồi xổm lùi về phía sau: "Cậu cậu cậu..."
Hứa Linh hít sâu vài hơi, giọng nói
không kiềm được sự khiếp sợ: "Cậu nói cái gì? Cậu cậu cậu vừa mới…"
Mặt của cô hoàn toàn đỏ bừng, ánh mắt
không ngừng chớp, tựa hồ đại não hình như còn chưa có tiêu hóa được cái thông
tin này.
Lục Thầm Chi thản nhiên nói:
"Ừ."
Đầu óc Hứa Linh hoàn toàn chết máy,
ngón tay run rẩy, cả người hoảng loạn như cá vàng được đưa ra khỏi cảng cá.
Nhưng không tới vài giây, Hứa Linh cũng
bình tĩnh lại, bởi vì Lục Thầm Chi lại tiếp tục nói: "Nếu có thể giúp cậu
dễ chịu hơn thì tốt."
Hứa Linh: "..."
Cô phản ứng nửa giây, ý thức được, cô
lại bị Lục Thầm Chi đùa giỡn.
Phản ứng xấu hổ của Hứa Linh không dừng
lại được, cô vì vậy càng thêm xấu hổ, trong lúc nhất thời cô thẹn quá thành giận.
Cô xoay người vừa túm lấy áo của anh:
"Cậu lại muốn thử lòng tớ! Cậu thật..."
Lục Thầm Chi bị động tác đột ngột của
cô làm cho giật mình.
Hứa Linh kích động, hoàn toàn quên mất
mình còn đang ở trên đài cao của quảng trường, thân thể theo quán tính mà rơi
xuống.
Lục Thầm Chi vội vàng đưa tay ôm eo của
Hứa Linh, thân thể lảo đảo mấy bước đứng không vững.
Cảm giác rơi xuống vẫn còn tiếp tục,
Hứa Linh dần hạ thấp ánh mắt rồi nhắm lại.
"A!"
Một tiếng rên rỉ đột nhiên vang lên.
Trước mắt Hứa Linh một mảng tối đen, cả
cơ thể rơi vào cái ôm ấm áp mang theo hương bạc hà nhàn nhạt.
Vài giây sau, Hứa Linh mờ mịt mở mắt
ra.
Lục Thầm Chi hơi cúi người, một tay ôm
eo cô, một tay giữ phần đầu của cô, tay kia bảo vệ cô, mày nhíu lại.
Miệng Hứa Linh khẽ nhếch, ngây người
nhìn Lục Thầm Chi.
Lục Thầm Chi cúi đầu, đôi mắt đen phản
chiếu khuôn mặt đang ngẩn người của cô, anh mở miệng nói: "Xuống đi."
Lúc này Hứa Linh mới phát hiện ra,
chính mình trong lúc nguy hiểm cơ thể theo bản năng đã đem hai tay ôm lấy cổ
của anh, giống như con lười đang ôm cái cây.
Trong nháy mắt, Hứa Linh cảm thấy nhiệt
độ ở cổ anh và cơ thể của cô nóng bỏng đến phỏng tay.
Cô vội vàng buông tay rồi nhảy xuống
khỏi người anh, luống cuống nói: "Ừm, thật xin lỗi, ách, cảm ơn."
Lục Thầm Chi cử động thân thể, ánh mắt
dời đi, nhưng vẫn cảm nhận được mùi hoa của cô quẩn quanh trên người mình.
Yết hầu anh khẽ nhúc nhích, hít sâu một
hơi: "Ừ."
Ngón tay Lục Thầm Chi khẽ xoa, con
ngươi sâu thẳm.
Thật sự là nhỏ nhắn, một tay có thể ôm
hết cả phần eo của cô.
Hứa Linh lại càng xấu hổ, có chút luống
cuống nói: "Cảm ơn."
Cô dứng lại, lại dùng ánh mắt chân
thành nhìn phía Lục Thầm Chi: "Vừa rồi cảm ơn cậu đã an ủi tớ, tuy rằng
cậu vừa dữ vừa giống cẩu nhưng cậu là người tốt."
Lục Thầm Chi: "..."
Anh nhếch miệng: "Không cần khách
khí."
Lục Thầm Chi lại liếc cô một cái, thấy
cảm xúc của cô có vẻ đã tốt lên không ít, mới nói: "Sắp tới giờ học rồi,
đi thôi."
"À… Được."
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).