Lật Chi không cố ý đi dò xét anh, cô
chỉ mượn cơ hội này để lén lút nhìn trộm vòng bạn bè của anh, cô muốn tìm hiểu
cuộc sống của anh trong bảy năm khi không có cô bên cạnh.
Hóa ra, vòng bạn bè của anh cũng chẳng
có mấy ai.
Nhưng rất đều đặn, hàng năm vào ngày
đầu tiên của tháng 11, anh sẽ chụp một bức ảnh ở New York, đặt nó ở chế độ chỉ
mình anh nhìn thấy và đánh dấu nó bằng dòng chữ năm bao nhiêu.
Từ năm 2011 đến năm 2017, anh đếm từ
năm đầu tiên đến năm thứ bảy.
Sau đó, vào năm thứ tám, vào tháng Tám
khi sinh nhật của cô chưa đến, anh đã gặp lại cô và gửi "chờ đợi".
Đây giống như vẽ một dấu chấm hết cho
hơn bảy năm dài chờ đợi.
Một lớp sương mù mờ mịt nổi lên trong
mắt Lật Chi.
Chóp mũi cô cay cay, đôi mắt nóng lên.
Lúc trước cô không hề biết vẫn có một
người khác chờ đợi cô quay lại.
Cô nghĩ rằng trên đời này sẽ không có
ai nhớ cô.
Những giọt nước mắt không thể chịu được
chảy xuống khóe mắt.
Lật Chi thừa dịp Cố Cảnh Sâm không chú
ý vội vàng dùng tay lau đi.
Cô quay lại màn hình chính, nhìn thấy
hình của mình trong bức ảnh chung của họ.
Lật Chi hít mũi, không nhìn vào bất cứ
cái gì khác, cô trả lại điện thoại cho anh.
Chợt cô ôm lấy cổ anh, giống như đang
làm nũng: "Anh hai, lễ Quốc Khánh năm nay, chúng ta đi leo núi một lần nữa
đi?"
Cố Cảnh Sâm nghe thấy vậy thì đuôi lông
mày khẽ nhấc lên, anh chế nhạo nói: "Thế nào? Muốn anh cõng em đi lên một
lần nữa?"
Lật Chi bĩu môi lẩm bẩm: "Không
phải."
Cô chỉ đột nhiên nhớ tới, n ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.