Thật ra, nhìn thấy
Lưu Hạ vô tâm vô phế nhảy nhót lao vào lòng Lục Thủy còn khiến tâm trạng hắn tệ
hơn so với việc nhìn thấy Vị Ương nằm trên mặt đất.
"Trúng cổ thuật
ta, người khác mất đi ý thức, hơn nữa tuyệt đối không thể tự mình tỉnh lại được
là lẽ thường. Nhưng Vị Ương… mặc dù mất ý thức nhưng vẫn còn có thể cử động.
Thuật của ta quả nhiên còn chưa thành thục." Lục Thủy thì thào rồi dừng
một chút. Bỗng nhiên lại nghĩ thông suốt, thay đổi lý do: "Không phải. Nói
chính xác hơn là lòng người lợi hại hơn cổ thuật."
Tuyệt đối không phải
do nàng ấy trốn tránh sự thật mà thuật cổ mất đi hiệu lực.
Cảm thấy ôm không
thuận tay, Lục Thủy liền tiện tay khiêng Cẩm Y lên vai. Sau đó đi đến bên cạnh
Vị Ương muốn xem tình hình của hắn một chút. Vừa nhìn nàng ấy lại nhận ra có
chút không đúng.
"Lưu
Hạ..." Vị Ương nằm ở đó, mặt hướng xuống đất lẩm bẩm. Hắn không hề để tâm
đến chuyện xung quanh, chỉ nói liên tục không ngừng: "Lưu Hạ… Lưu Hạ...
Đừng đi!... Lưu Hạ..."
Hắn không ngừng gọi,
lê thân thể nặng nề di chuyển từng chút một về phía phòng của Lưu Hạ, không hề
phản ứng với mọi thứ xung quanh.
Trong nháy mắt, Lục
Thủy liền biết được thì ra là không phải là hắn tỉnh lại. Vị Ương đúng là không
còn ý thức, chỉ là theo bản năng điều khiển cơ thể đến nơi này mà thôi. Không
biết nguyên nhân vì sao lại có thể như vậy, Lục Thủy nhìn chằm chằm hắn, lòng
nàng ấy cảm thấy kinh ngạc hơn nhiều so với việc tưởng Vị Ương tỉnh lại.
"Lòng người,
thật sự là đáng sợ." Lục Thủy lẩm bẩm.
Lục Thủy cúi đầu
nhìn Lưu Hạ đang ngồi xổm bên cạnh Vị Ương, dùng ngón tay chọc chọc hắn, cũng
không hề cố kỵ mà nói: "A Ương, A Ương, A Ương, A Ương! Sao ngài không để
ý đến ta? Người và đốc chủ đều điên như nhau rồi sao?"
"Hắn ta không
sao." Lục Thủy nhìn Lưu Hạ, bất giác nhếch khóe miệng, cười tủm tỉm tiếp
lời: "Cô ở đây chờ đi! Ta đi trước. Khi ta ra rời khỏi, hắn sẽ ổn
thôi."
Lưu Hạ nghe xong
liền quay đầu nhìn nàng ấy, chớp chớp mắt gật đầu: "Vậy cô phải nhanh một
chút!"
Trước kia đã nói
qua, thứ nàng ấy giỏi nhất chính là nhìn thấu lòng người. Bao gồm Cẩm Y có thật
sự tức giận hay không, có phải thật sự rất đau lòng hay không, cũng bao gồm Lục
Thủy có nói dối hay không.
Lưu Hạ nhìn bóng
lưng Lục Thủy dần dần biến mất trong bóng đêm. nàng ấy quả nhiên không nói dối.
Chỉ trong một lát sau, Vị Ương vừa như trở lại từ một giấc mộng lớn. Cả người
hơi run lên một chút rồi liền tỉnh táo. Sau khi khôi phục ý thức, phản ứng đầu
tiên của hắn là chống tay đỡ người lên. Trong chốc lát, khi tầm mắt chạm đến Lưu
Hạ đang ở bên cạnh, hắn không chút nghĩ ngợi liền nắm lấy cổ tay nàng ấy, gắt
gao siết chặt.
"Cánh tay của
ta sắp gãy luôn rồi." Lưu Hạ nghiêm túc nói: "A Ương, ngài muốn cánh
tay ta đứt lìa luôn sao?"
Lực tay của Vị Ương
hơi thả lỏng một chút, thậm chí còn nhẹ nhàng xoa cho nàng ấy. Vẻ mặt lại như
đang đối mặt với kẻ thù lớn: "Lưu Hạ, sao nàng lại ra ngoài được?"
Dây xích ở dưới lòng
đất, nàng ấy không thể tự mình kéo ra được.
"Đương nhiên là
đốc chủ thả ta ra rồi." Nàng ấy híp mắt lại, cả người đều lộ ra sự vui
sướng, vui mừng hoan hô: "Đốc chủ là tốt nhất!"
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.