Mỗi khi Lê Ngưng mơ mơ màng màng sắp ngủ, lại bị hành động của Bùi Trạc đánh thức.

Cuối cùng không biết đến khi nào mới kết thúc, Bùi Trạc ôm nàng vào gian nhỏ tắm cho nàng, lại thay một bộ khăn trải giường sạch sẽ.

Một lần nữa được ôm lại giường, Lê Ngưng cảm thấy hai chân mình vẫn còn hơi run.

Mí mắt nàng nặng trĩu không nhấc nổi, toàn thân mềm nhũn yếu ớt, mặc cho Bùi Trạc ôm nàng thật chặt trong lòng, rất nhanh đã ngủ say.

Giấc ngủ này kéo dài đến tận trưa ngày hôm sau, Lê Ngưng tỉnh dậy, người nằm bên cạnh đã sớm trống không.

Nàng lên tiếng Đông Tuyết, bất ngờ phát hiện giọng nói mình có hơi khàn, cổ họng cũng cảm thấy rất khát.

Khi Đông Tuyết tiến vào, Lê Ngưng chỉ vào ấm đồng trên bàn, nàng ấy lập tức hiểu ý rót một chén nước cho nàng.

Lê Ngưng uống nước xong còn muốn nằm xuống ngủ tiếp, Đông Tuyết nhẹ giọng nói: “Quận chúa, dậy ăn chút gì đó trước đã, sớm nay trước khi đi cô gia đã dặn, đợi ngài tỉnh dậy phải ăn trước.’

Nhắc tới Bùi Trạc, Lê Ngưng lại khó chịu.

Tại sao hắn lại có nhiều sức như vậy, sau khi làm xong còn có tinh thần dậy sớm vào cung làm việc.

Đúng là có hơi đói bụng, Lê Ngưng lười biếng gật đầu, để Đông Tuyết đỡ mình đi rửa mặt chải đầu.

Cơn mưa đêm qua không biết ngừng khi nào, hôm nay trời tạnh ráo, những ngày tiếp theo sẽ bắt đầu nóng lên.

Buổi chiều, Lê Ngưng dựa vào giường mỹ nhân, trong tay cầm quạt tròn, thỉnh thoảng phe phẩy qua lại.

Đông Tuyết ngồi bên cạnh gọt hoa quả cho nàng, thấ

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play