“Vừa rồi quận chúa cũng nghe đại phu nói rồi, ta không sao.” Bùi Trạc cúi người, nghiêng đầu nhìn nàng, Lê Ngưng lại quay đầu đi chỗ khác. Hắn không quan tâm đến việc chảy máu mũi, so với đao kiếm trên chiến trường, vài giọt máu này chẳng là gì so với máu hắn từng chảy trước đây, thật sự không đáng nhắc nhắc đến, nhưng nhìn dáng vẻ này của Lê Ngưng có lẽ đang tự trách mình vì hai chén thuốc đêm qua.

 “Trách ta.” Bùi Trạc bất đắc dĩ nói: “Trách thân thể ta quá tốt, uống thêm một chén thuốc bổ lại thành dư thừa, đổi lại là một nam tử khác có lẽ sẽ không đến mức này.”

Lê Ngưng nghe được nửa câu đầu tiên liền ngẩng đầu lên, đang nghĩ xem hắn định nói gì, không ngờ lại là một câu khoe khoang đắc ý, lập tức không nói nên lời, nhưng nàng phải thừa nhận lời hắn nói có lý.

Bùi Trạc thấy Lê Ngưng còn đang cau mày, cong môi cảm thán: “Sớm biết quận chúa sẽ lo lắng cho ta như vậy, lúc trước ta bị thương đáng lẽ ra nên tìm nàng khóc lóc, để quận chúa thương xót cho ta.”

Nhưng lúc đó hắn ở Tây Bắc, mà nàng ở hoàng thành, hai người làm sao có thể nhìn thấy nhau.

Lời nói vô căn cứ, Lê Ngưng không tán thành chỉ ra sơ hở của hắn: “Cũng không nhìn thấy nhau.”

Bùi Trạc sửng sốt trong giây lát, không đoán được Lê Ngưng sẽ chú ý đến chuyện hai người họ không thể nhìn thấy nhau.

Vậy nàng thật sự thương xót hắn sao?

Ngay sau đó Lê Ngưng cũng phát hiện, chuyện mình phản bác đầu tiên là sơ hở trong lời nói của hắn, mà quên phủ nhận ý nghĩa thật sự hắn muốn nói.

Hai người đều đồng thời nhận ra, im lặng không nói gì.

Trong phòng yên tĩnh, có thứ gì đó quấn quanh hai người họ, khiến không khí trở nên khô nóng.

 “Đã

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play