Đông Tuyết nói vô cùng rõ ràng, Lê Ngưng nghe được cái hiểu cái không.

Lê Ngưng suy nghĩ một lát, lại phản bác quan điểm của Đông Tuyết: “Có lẽ Lý công tử cũng mời rất nhiều khác đi du thuyền, chẳng qua thuận đường gọi ta đi cùng mà thôi. Hoa của Tôn công tử cũng chưa chắc chỉ tặng cho một mình ta, chẳng qua hắn trồng được quá nhiều, thời gian nở hoa ngắn ngủi, trước khi tàn nên tìm người tặng lại mà thôi. Còn Vương công tử, làm sao ngươi biết hắn không thật sự tìm ta lãnh giáo.”

 “Quận chúa ngài có điều không biết.” Đông Tuyết nói tiếp: “Sau khi ngài từ chối Lý công tử, hắn không đi du thuyền, không ngắm trăng. Nghe nói đêm đó, hắn một mình ngắm trăng uống rượu giải sầu.”

“Ngài xem Tôn Nhị công tử trồng hoa, sau đó hắn đều nhỏ bỏ hết, có lẽ không muốn lãng phí mảnh đất kia, sau này biến thành ruộng rau, nghe nói thu hoạch còn rất tốt.”

 “Còn Vương tiểu công tử, hắn khổ học vẽ tranh, cũng vì muốn biểu hiện thật tốt trước mặt ngài, để ngài vui vẻ, nhưng nô tỳ đoán có lẽ hắn thực sự thích vẽ tranh, học tập có thành tựu liền bắt đầu chỉ cho người khác, ngược lại quên tới tìm ngài, cũng có thể là lo lắng người sẽ đả kích lòng tự tin của hắn.”

Lê Ngưng nhíu mày, cẩn thận suy nghĩ lời Đông Tuyết nói.

Nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của quận chúa, Đổng Tuyết sau đó mới ý thức được điều gì, trong lòng thầm thở dài.

Phò mã gia mất sớm, từ nhỏ đến lớn quận chúa đều do trưởng công chúa chăm sóc, không biết rõ tình cảm năm đó của phò mã gia với trưởng công chúa, đương nhiên cũng không biết dáng vẻ nam tử đối với nữ nhân mình yêu thích ra sao.

Lại thêm thân phận quận chúa cao quý, có không ít người vì chuyện này mà quan tâm đến quận chúa, khiến quận chúa bắt đầu đề phòng những nam tử tớ

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play