Vẫn là mùa đông, người nóng nảy, nội
tiết tố trong cơ thể bùng nổ, nhất thời không khống chế được...
Ahhh, thật là một mớ hỗn độn!
Đường Phi Nịnh chưa bao giờ cảm thấy Tô
Ngôn thích mình, dù sao hai người "ngủ chung giường" lâu như vậy, cô
thậm chí không phát hiện ra anh có chút hứng thú với mình.
Nhưng hôm nay, anh đã hôn cô.
Đó hoàn toàn là một sự hiểu lầm.
Khi đến nhà hàng lẩu bên cạnh, đồ ăn đã
được Tô Ngôn gọi, Đường Phi Nịnh xấu hổ cúi đầu nghịch điện thoại di động, lơ
đãng nghe động tĩnh bên kia bàn.
Lỡ như, cô nghĩ, lỡ như Tô Ngôn thích
cô thì sao?
Tốc độ vừa rồi quá nhanh, cô không cảm
nhận được mùi vị của nụ hôn đó, lén lút liếc nhìn Tô Ngôn, đôi môi mỏng của anh
rất gợi cảm, nếu chậm rãi cọ xát, hương vị hẳn sẽ rất ngon.
Hai gò má Đường Phi Nịnh chậm rãi ửng
hồng, ánh mắt của anh đang nhìn cô, cô vội vã cúi đầu. Cô nhớ tới lần trước khi
biết Tô Ngôn giả vờ tàn tật, hấp tấp chạy vào phòng anh chất vấn, vô tình kéo
tung khăn tắm của anh, và nhìn thấy…
Đó không phải là con số 5cm cô từng thấy
trước đây mà…
Nó to không thể tả.
Ahhh...
Đường Phi Nịnh kích động vỗ vào đầu hai
cái, cô đang nghĩ cái gì thế này!
Nếu Tô Ngôn thích cô vậy cô có thích Tô
Ngôn không?
Suy nghĩ một hồi, cô không thể tìm ra
một lý do nào hợp lý, đành cố gắng thay đổi cách suy nghĩ và tìm ra một trò
chơi.
Vừa rồi ở cửa hàng bên cạnh, Đường Phi
Nịnh ăn rất nhiều, cho nên Tô Ngôn ăn luôn nồi lẩu này.
Không biết chuyện gì xảy ra, Tô Ngôn
bình thường ăn rất nhanh, nhưng hôm nay anh đã ăn hơn hai tiếng, Đường Phi Nịnh
ngượng ngùng không muốn giục anh, đành cúi đầu chơi game hơn hai tiếng. Cho đến
khi kết thúc, cả hai đều hoàn toàn kiệt sức.
Hai người trở về nhà, suốt chặng đường
không nói với nhau câu nào, tới nhà thì ai về phòng người đó.
Tô Ngôn nhìn theo bóng lưng của cô, anh
trầm mặc một hồi, muốn nói với cô mấy câu, nhưng lại không biết nên nói gì, thế
là đến cuối cùng anh cũng không mở miệng.
Trước khi đi ngủ, Đường Phi Nịnh vào
phòng livestream xem một chút, lần lượt mở tin nhắn riêng tư của người hâm mộ
để lại.
Người cuối cùng nhìn thấy “Sói yêu
Cừu”.
Câu thứ nhất là: [Phi tử, không cần nói
nhiều, tôi đã thấy em và đã say mê em. Nếu gặp mặt, chắc chắn tôi sẽ đưa em lên
vị trí số một]
Chắc không thấy cô trả lời tin nhắn,
nửa tiếng sau lại gửi thêm tin nhắn thứ hai: [Ý em thế nào? Cho bổn thiếu gia
một câu trả lời, không phải ai cũng được tôi để mắt đến, đằng sau tôi còn có vô
số cô gái trẻ đẹp nhưng tôi chỉ để mắt đến em, em không thể trả lời tôi một câu
sao?]
Sau đó, có một vài tin nhắn khác.
[Ý em là sao, sao không trả lời tin
nhắn?]
[Em có thấy vui khi treo tôi lên như
thế này không?]
[Em không muốn gặp tôi mà chỉ muốn tôi
tặng quà cho em thôi sao?]
[Em tin hay không tin tôi đều có thể
dùng tiền để đè chết em!]
…
[Xin em, thiếu gia mấy ngày nay ăn
không ngủ, nhắm mắt lại cũng chỉ toàn thấy hình bóng của em, em không thể gặp
tôi một lần sao?]
[Nếu em không thích tôi, tôi hứa sẽ
không làm phiền em nữa.]
[Tôi thật sự yêu em mà.]
…
Đường Phi Nịnh đọc tin nhắn từ trên
xuống dưới, kích động ném điện thoại sang một b ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.