Ngày hôm sau, Tô Hiểu Mạn và Tạ Minh Đồ cùng nhau đi nhờ xe trở về, đêm qua đoàn văn công nghỉ ngơi cả đêm ở trong đội, trải đệm chăn ngủ đơn sơ ngủ một đêm, bởi vì thường xuyên phải ra ngoài diễn xuất, đây cũng là chuyện mà mọi người đã quen hết rồi.

Buổi sáng Tô Hiểu Mạn tách khỏi đoàn văn công, những người khác còn phải đi diễn ở nơi khác, mà Tô Hiểu Mạn cũng phải về chỗ ở của đoàn văn công, hỗ trợ may vá một đống trang phục biểu diễn.

Trước đây trong đoàn có một cô bé, trước khi lên diễn váy bị xé rách, may mắn lúc ấy Tô Hiểu Mạn cũng ở đó, vận dụng kỹ năng thêu thùa làm cho cô ấy một đóa hoa hồng trên mặt váy, che giấu lỗ rách, đoàn văn công bắt đầu phát hiện ra kỹ năng tài giỏi này của cô.

Tháng sau có một đống trang phục diễn xuất, chủ nhiệm Trương bảo Tô Hiểu Mạn thêu thùa lên trên váy, Tô Hiểu Mạn đáp ứng, chủ nhiệm cũng phê mấy ngày nghỉ riêng cho cô, dùng để may vá đống quần áo này, cần những tài liệu gì, mua sắm linh tinh gì, cũng tiện cho cô tự giải quyết.

Cho Tô Hiểu Mạn thời gian tự do mấy ngày, thật ra cô cũng có ý nhận chuyện này là vì được ở bên Tạ Cẩu Tử mấy ngày.

Bọn họ ngồi trên một chiếc xe tải quân dụng, trên người mặc trang phục lục quân, đội một chiếc mũ tương đồng, Tô Hiểu Mạn ngồi một góc bên trong, Tạ Minh Đồ bảo vệ che chở bên cạnh cô, che đi tầm mắt những người khác nhìn qua.

Không ít người nhận ra Tô Hiểu Mạn chính là cô gái múa một mình đêm qua, nhưng mà vừa lên xe đã phát hiện người ta là hoa đã có chủ.

Vào trong thành phố, hai người xuống xe, cũng không trực tiếp trở về, Tô Hiểu Mạn lôi kéo anh đi tới tiệm chụp ảnh, hai người chụp chung vài tấm ảnh, người chụp ảnh nói hai ba ngày sau là có thể tới lấy ảnh.

Tô Hiểu Mạn gật đầu, bảo Tạ Cẩu Tử nhớ phải đi lấy, tính toán rửa tổng cộng mười bức ảnh, phải gửi về cho cha mẹ một tấm, đưa cho ông bà nội một tấm, cô và Tạ Minh Đồ mỗi người phải giữ vài tấm.

“Nếu như chụp đẹp, trên giấy hôn thú của chúng ta sẽ dùng cái này.”

Tô Hiểu Mạn kéo tay Tạ Minh Đồ, cô thản nhiên nói ra.

“Hả” Tạ Minh Đồ sửng sốt, nếu đây là ảnh chụp dán trên giấy hôn thú, vừa rồi có phải anh đã biểu hiện không được tốt lắm hay không?

Tạ Minh Đồ chưa từng vào quán chụp ảnh để chụp ảnh bao giờ, lúc Mạn Mạn bảo anh tạo dáng, thân thể anh cực kỳ cứng đờ, cũng không biết nên tạo dáng như thế nào, nếu như lúc rửa ảnh ra trông khó coi, vậy làm sao có thể dán lên giấy hôn thú được?

“Anh a cái gì mà a? Anh cảm thấy không tốt sao?” Tô Hiểu Mạn quay đầu nhìn về phía Tạ

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play