Tạ Nhã Tri nấu một bàn đồ ăn, người trên bàn cơm chỉ giảm chứ không tăng, chỉ còn lại có hai “mẹ con” bà ta và Khương Yến Đường, ngay cả Khương Lập Dân cũng không có tới quấy rầy bọn họ.

Tối hôm qua tranh cãi với Khương Lập Dân cả một buổi tối, cũng không phân rõ ra được ai đúng ai sai. Cả đêm Tạ Nhã Tri không ngủ ngon được, lăn qua lộn lại nghĩ tới chuyện lúc ban ngày, con trai ruột nói, lời chồng mình nói và lời đứa con dâu kia nói, đều hiện lại rõ ràng trong đầu bà ta.

Thế cho nên tới sáng mới uể oải ỉu xìu, Tạ Nhã Tri dứt khoát đi tới trường học xin nghỉ mấy ngày vì bị bệnh, trong nhà bà ta xảy ra chuyện như vậy, bên chỗ trường học đều đã biết hết rồi, tin đồn nhảm nhí lại càng truyền nhanh hơn, chỉ là không dám chỉ trỏ nói trước mặt Tạ Nhã Tri mà thôi, hiện tại Tạ Nhã Tri muốn xin nghỉ, đương nhiên lãnh đạo sẽ phê duyệt.

“Nghe nói chưa? Đứa con ruột của cô giáo Tạ không phải là con ruột của cô ấy.”

“Là Khương Yến Đường á? Tôi từng nghe cô giáo Tạ nói về đứa con trai này của bà ấy, sao tự dưng lại biến thành không phải con trai ruột nữa?”

“Con trai ruột của cô ấy bị một bà già điên ôm về nông thôn nuôi nấng, đúng là tạo nghiệt mà, nghe nói từ nhỏ đã sống không được tốt, cũng không có văn hóa, hiện tại tới ở với mẹ ruột, hẳn là sau này sẽ sống tốt”

“Đứa bé đó cũng đáng thương, trước kia sao lại sơ sẩy tới mức để người khác ôm nhầm con mình được chứ?”

“Không rõ lắm, đứa bé Khương Yến Đường này cũng là…”

Buổi sáng Tạ Nhã Tri không ăn uống gì cả, ăn mỗi quả trứng gà, bà dặn dò Khương Lập Dân, bảo ông nhớ phải đi tới nhà ông bà nội Khương một chuyến, đi gọi mấy đứa trẻ trở về nhà, bất luận thế nào, người một nhà cũng nên ăn bữa cơm với nhau.

Ngoài miệng thì Khương Lập Dân đồng ý, sau đó lại bảo một cấp dưới về nói lại với bà ta rằng chỗ làm đang rất bận, ngày hôm nay có khả năng bận không về được nhà, chính bản thân ông cũng bận tới mức đầu óc choáng váng, đương nhiên không thể nhớ tới ông nội bà nội Khương được.

Tạ Nhã Tri nghe thấy lời này thì xô đổ một hộp trang sức.

Bà ta không hiểu được ý của chồng mình, cũng không nhịn được mà bắt đầu suy đoán, đến tột cùng là do công việc bận thật, không về được nhà, hay căn bản không muốn quan tâm tới chuyện này, ông không có ý định đi tới nhà ông bà nội gọi mấy đứa trẻ về nhà, cùng với đó cũng không muốn ăn bữa cơm đoàn viên này.

Mấy người đàn ông nhà họ Khương này đúng là chẳng ra gì.

Cảm xúc của Tạ Nhã Tri phập phồng, đôi mắt đỏ lên, nhất thời thêm vài phần ủy khuất, tới chồng bà ta là Khương Lập Dân cũng đang thầm trách bà ta, nhưng mà bà ta đâu có làm sai cái gì đâu?

Lúc con trai út vừa mới trở về, bà ta cũng chỉ nói với Khương Yến Đường có hai câu: “Mấy tháng nay con xuống nông thôn sống có khổ hay không, mẹ đã bảo con rằng đừng đi xuống nông thôn, con còn cố tình muốn đi, con nhìn xem, đen với gầy đi hết cả rồi…”

“Nếu như con không đi, thì sao phải chịu phải những chuyện này?”

….

Không nghĩ tới nói hai câu này ra cũng làm cho Khương Lập Dân canh cánh trong lòng, Tạ Nhã Tri hồi tưởng lại, cũng cảm thấy hối hận, mấy câu nói đó người nói vô tâm, người nghe có ý, giống như thể bà đang khó chịu với những người xung quanh, nếu như Khương Yến Đường không đi về quê thì tốt rồi, không về quê thì chuyện tráo đổi hai đứa trẻ cũng không vỡ lở ra. Đặc biệt là mấy câu nói đó, lại còn nói trước mặt mấy đứa trẻ, đứa bé kia, lúc nó nghe thấy lời này, lúc ấy thằng bé nghĩ gì?

Trời mới biết lúc ấy Tạ Nhã Tri thật sự không hề có suy nghĩ như vậy, đó cũng chỉ là thói quen thuận miệng của bà ta, ngày nào cũng đi nói lung tung với đám người Mạc Huyên Nghi, lo lắng cho đứa con trai xuống nông thôn làm thanh niên trí thức.

Khi gặp mặt đứa con trai ruột thịt của mình, bên ngoài còn có nhiều người tới vây xem náo nhiệt như vậy, trong đầu Tạ Nhã Tri hỗn độn, vừa nhìn thấy Khương Yến Đường thì những lời nói theo thói quen trước đó cứ nhanh như chớp thốt ra khỏi miệng, hoàn toàn chưa kịp suy nghĩ kỹ.

Hiện tại nghĩ lại mới cảm thấy nói ra những lời này làm thằng bé quá mức thất vọng và buồn lòng.

Tuy rằng là mẹ ruột, nhưng mà mười tám năm qua bọn họ chưa từng gặp mặt, trong khoảng thời gian ngắn, Tạ Nhã Tri nào có thể phản ứng được gì?”

Tạ Nhã Tri liên tục tìm cho mình một cái cớ, cuối cùng vẫn đau đầu xoa xoa huyệt thái dương của mình.

Hai người bà ta và Khương Yến Đường cùng nhau ăn một bàn tiệc lớn vô cùng phong phú, hiện tại Tạ Nhã Tri chẳng còn tâm tư gì để mà nói chuyện cả, trên bàn cơm yên ắng tới mức chỉ còn tiếng chén đũa va chạm vào nhau.

Chồng mình không muốn đi gọi con mình về, Tạ Nhã Tri tự trang điểm chải chuốt, vốn định tự mình đi một chuyến, nhưng mà sắp tới cửa đại viện, lại quyết định lùi bước, quan hệ của bà ta và ông bà nội Khương không tốt lắm, lúc này mà tới không biết sẽ đối mặt như nào.

Để con cái ở bên nhà ông bà nội có được không?

Ông bà nội của nó khẳng định sẽ nói vài câu oán hận bà ta.

Đứa bé kia liệu có mở miệng gọi bà ta là dì Tạ hay không.

Tạ Nhã Tri vẫn luôn do dự mãi, cuối cùng vẫn không thể đi, chậm chạp quay lại nhà, vẫn mất hồn mất vía như cũ, nghĩ xem có thể nhờ người nào khác đi xem hộ hay không?

Hiện tại trong lòng bà ta vô cùng hoảng loạn.

Khương Yến Đường buông đôi đũa, hắn nhìn Tạ Nhã Tri đang đứng ngồi không yên ở đối diện, trong cổ họng như mắc hạt hạch đào, không mở miệng nói ra câu nào được cả.

Hắn nhắm mắt lại, nhớ đến chuyện của Tôn Mai, chung quy hắn cũng phải mở miệng.

Dù sao thì Tôn Mai cũng là mẹ ruột của hắn, Khương Yến Đường từng cứng rắn phủ định vô số lần trong lòng rằng hắn sẽ không cầu tình cho người phụ nữ đã làm trái pháp luật này, nhưng mà hiện tại, lúc nào trong lòng hắn ta cũng băn khoăn.

Bà ta làm chuyện này, rốt cuộc cũng là vì hắn.

Nếu có thể có được sự thông cảm của nhà họ Khương, vậy thì không còn gì tốt hơn, người làm anh như hắn, về sau nhất định sẽ trợ giúp cho Tạ Minh Đồ, dẫn anh đi làm quen với đại viện và tất cả bạn bè thân thích, nghĩ cách để bọn họ có chỗ đặt chân trong thành phố.

Sau này hắn có rất nhiều thời gian để bù đắp lại lỗi lầm mà mẹ mình phạm phải.

“Cái gì?!” Tạ Nhã Tri sửng sốt: “Thông cảm cho Tôn Mai?!”

Tạ Nhã Tri khó có thể tin được rằng mình lại nghe được những lời này từ trong miệng Khương Yến Đường, hắn vậy mà lại bảo bà ta thông cảm cho chuyện Tôn Mai trộm đánh tráo hai đứa trẻ năm đó, hai mắt Tạ Nhã Tri trợn to, trong khoảng thời gian ngắn, trong đầu bà ta nhảy ra vô số sự buồn bực.

Đúng thật là bà ta thích đứa trẻ Khương Yến Đường này, nguyện ý nhận hắn làm con nuôi của mình, đã coi hắn là con ruột của mình nhiều năm như vậy, luôn nâng niu hắn trong lòng bàn tay mà yêu thương, cho dù hắn và bà không có quan hệ huyết thống với nhau, cho dù là biết mẹ hắn trộm tráo đổi hai đứa bé, Tạ Nhã Tri cũng chưa bao giờ trút sự oán hận lên người hắn.

“Lúc đó, Tôn Mai… Bà ấy cũng chỉ nghĩ sai nên mới làm như vậy”

Lời văn của Khương Yến Đường rất tốt, miệng nói có sách mách có chứng, chân thành tha thiết, khiến người ta không tự giác mà xuôi theo ý nghĩ của hắn ta, tin theo lời nói của hắn.

Nếu không phải đêm qua Tạ Nhã Tri tự tay mở xem một đống tài liệu lớn như vậy, bằng không thì lúc này bà cũng tin theo lời nói của Khương Yến Đường.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play