Bầu không khí trong phòng học bỗng nhiên yên lặng.
Mọi người đều dừng động tác đang làm trước, quay sang nhìn
hai người.
Tiền Đạc Hâm cũng cảm thấy hơi hoảng hốt. Câu nói này Giang
Sóc nghe có vẻ hèn hạ, khinh bỉ, không hề giữ thể diện cho cô gái. Thật ra
không như vậy.
Cậu ta có dự cảm, Giang Sóc đang đùa giỡn cô bé này.
Anh cố tình làm vậy.
Hai người nhìn nhau vài giây, An Vu nghiêng đầu tránh sang
bên cạnh.
Ánh mắt của anh quá mức trắng trợn làm cô không dám nhìn
thẳng vào anh.
Nhưng anh nói ra lời này cũng không sai. Cô lại để cho một
người đang ngồi xe lăn nhường đường cho cô, đây hoàn toàn là việc không lễ
phép.
An Vu đành nhỏ giọng nói một câu “rất xin lỗi”. Sau đó, cô
dịch sang bên cạnh, dựa vào tường chờ anh đi trước.
Tiền Đạc Hâm vừa đẩy Giang Sóc vào cửa, liền nhìn thấy cô
gái nhỏ từ phía sau bọn họ chạy ra ngoài.
Cô chạy rất nhanh, đảo mắt đã không thấy bóng người.
Tiền Đạc Hâm cười ha ha nói: “Lá gan thật nhỏ. Giang Sóc,
cậu xem. Cậu dọa người ta sợ rồi kìa.”
Giang Sóc không phụ họa theo lời của cậu ta, lười biếng nằm
trên xe lăn, trong đầu đều là gương mặt của cô.
Bởi vì gần gũi, anh đều nhìn thật rõ mỗi biểu cảm của cô.
Da mặt mỏng đến vậy? Đỏ thành như vậy rồi. Anh còn chưa có
làm gì đâu.
Giang Sóc trở về vị trí của mình, hé cửa sổ ra. Ngay cả hành
lang cũng không còn thấy bóng dáng, quả nhiên chạy rất nhanh.
Anh không nhìn ra ngoài nữa, chậm rãi lấy điện thoại di động
ra.
Trường Trung học số 8 Đại An có xây dựng diễn đàn nặc danh,
là nơi tụ tập bát quái.
Anh thường ít đăng nhập vào cái thứ này, bầu không khí ngột
ngạt bên trong đó, cái gì cũng có. Tuy rằng Giang Sóc không tham gia nhưng Tiền
Đạc Hâm lại ở trong diễn đàn đó, thỉnh thoảng lại nói cho anh nghe.
Giang Sóc là nhân vật được bàn tán nhiều trên diễn đàn nặc
danh, kèm theo lời đồn đại gió tanh mưa máu. Cho tới bây giờ, đề tài mang tên
anh ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).