Câu hỏi này
thực sự đã khiến Trang Ngạn Du bối rối một khoảng thời gian dài.
Lần trước,
lúc cậu cho là Ôn Trầm Tập sẽ hôn môi mình, anh lại không làm, cậu vẫn đang phân tích chuyện này.
Dựa theo
suy đoán về logic hành vi của Ôn Trầm Tập, dựa vào việc
cậu hiểu rõ Ôn Trầm Tập, và theo những gì
chính miệng Ôn Trầm Tập đã nói ra —— Kết luận là, đáng lẽ ra anh sẽ hôn.
Nhưng Ôn
Trầm Tập lại không hôn.
Việc này
khiến Trang Ngạn Du có cảm giác tính toán của mình xuất hiện sai lầm.
Đồng
thời...... hơi thất vọng.
Nhưng cậu
cũng biết rõ nguyên nhân khiến mình thất vọng không phải tới từ phiền muộn do
mình tính toán sai, mà là vì 1 loại cảm xúc cậu chưa từng có.
Nhân loại
định nghĩa từ “thất vọng” như nào nhỉ?
Thất vọng:
Hi vọng biến mất; Bởi vì hy vọng chưa
thực hiện được nên cảm thấy không vui.
Những số
liệu viết rõ rành rành ra đó, nói cho tất cả mọi người rằng bạn cảm thấy
thất vọng —— bởi vì hy vọng của bạn
bị tiêu tan.
Trang Ngạn
Du bỗng tỉnh ngộ.
Ồ, hóa ra
cậu đã hy vọng A Tập hôn mình.
Không chỉ
là hôn trán cậu, càng không chỉ là hôn lên mắt cậu, cậu hy vọng đối phương có thể hôn môi mình.
Cũng chính
là: Âu yếm.
Thói quen
làm hệ thống ở đời trước khiến Trang Ngạn Du làm gì cũng thích căn cứ vào số liệu.
Tất cả các
số liệu hiện tại đều cho thấy rằng cậu hy vọng có thể
hôn A Tập, nhưng đối phương lại không hôn!
Vậy bây giờ
phải làm sao đây?
Tuy nhiên
điều này cũng không làm khó được Trang Ngạn Du
đã từng là 1 giám sát viên ưu tú.
Đời trước
cậu muốn có điểm tích lũy nên đã phải
tự mình cố gắng phối hợp với ký chủ.
Mà bây giờ
những gì mình muốn, phải tự mình giành lấy.
Nhưng cậu
chưa có nhiều kinh nghiệm về mặt này, cho
nên cậu muốn biết trước khi hôn có cần trình tự gì đó không?
Ví dụ như
cần quá trình gì mới có thể tiến đến bước hôn?
Nhưng rất
hiển nhiên, sau khi cậu hỏi xong, hình như anh em tốt bị câu hỏi này làm giật mình rồi.
Phải mất
một lúc lâu sau, Ôn Trầm Tập mới lấy lại được giọng nói của
mình: "Tiểu Du, sao... sao đột nhiên em muốn hỏi việc này?"
Trang Ngạn
Du nhìn chằm chằm đối phương mở miệng, sự mong chờ
thể hiện rất rõ ràng.
Cũng may
trong phòng không có ánh sáng, cậu nghĩ hẳn là A Tập sẽ không nhìn thấy cậu vẫn
luôn nhìn chằm chằm môi anh.
Có thể cậu
còn chưa học được hết cách đối nhân xử thế, cũng không phải là người giỏi giao tiếp- nhất là ở trước mặt anh em tốt, ngoại trừ việc mập mờ
nhắc đến lai lịch của mình thì trong những
chuyện khác, cậu không hề nói dối anh.
Trang Ngạn
Du nói
rất thật: "Bởi vì tôi chưa biết quy trình cần thiết."
Ôn Trầm Tập
mở miệng, dường như muốn nói gì đó.
Việc này
khiến anh không khỏi suy nghĩ nhiều.
Con cá
này...... hy vọng được hôn anh ư?
Ánh trăng
yếu ớt xuyên qua khe hở trên lớp rèm cửa, Ôn Trầm Tập phải đến thật gần mới có
thể nhìn rõ khuôn mặt Trang Ngạn Du.
Nhưng xuyên
qua màn đêm, anh có thể nhìn rõ bóng dáng của cậu, trông thấy ánh mắt của cậu rơi trên mặt mình.
Hai người
cách nhau gần đến mức chỉ cần hơi cúi đầu xuống, hơi thở sẽ hòa vào nhau.
Khoảng cách
gần như vậy, Ôn Trầm Tập kiềm lòng không đậu, hô hấp thật chậm rãi.
Anh rất sợ
mình vừa hơi dùng lực sẽ dọa chạy mất tinh linh đang ẩn nấp trong bóng đêm.
Một hồi lâu
sau, Ôn Trầm Tập mới nín thở, nhẹ nhàng nói: “... Có lẽ, cần phải
thổ lộ trước đã."
Trang Ngạn
Du: "Ồ."
Giọng nói
của Trang Ngạn Du vẫn giống như thường ngày, chỉ khác là chứa một chút nghi
hoặc: "Tôi nhớ lúc anh thổ lộ với tôi
thì......"
Nói đến
đây, không biết Trang Ngạn Du nghĩ đến cái gì, mặt hơi nóng lên, lại hỏi một
câu: "Lần đó có được tính là tỏ tình không?"
Hầu hết số
liệu cậu thu thập được đều là những lời thổ lộ trang trọng.
Trang Ngạn
Du không biết lời tỏ tình trước đó của A Tập có được tính là chính thức hay
không.
Ôn Trầm Tập
lập tức nói: "Đương nhiên là tính. Nếu như Tiểu Du cảm thấy không
tính, tôi có thể thổ lộ lần nữa."
"À,
không cần đâu." Trang Ngạn Du không muốn lãng phí thời gian, thời gian của
cậu đều rất quý giá! Cậu nói: "Hôm nay lúc nhìn thấy anh ở sân bay,
vốn tôi
định nói với anh một chuyện."
Ôn Trầm Tập
không biết tại sao chủ đề câu chuyện lại nhảy vọt
sang đây.
Nhưng anh
vẫn thuận theo mạch suy nghĩ của Trang Ngạn Du, gật đầu nói: "Ừm, em
nói sau khi lên xe có chuyện muốn nói với anh, là chuyện gì?"
Trang Ngạn
Du cầm tay anh đặt lên trước ngực, giọng nói cũng hạ xuống theo Ôn Trầm
Tập: "Không phải chuyện gì đặc biệt, chính là muốn nói– Em muốn yêu đương với
anh."
(*)Bắt đầu đổi xưng hô nha
mn
Ôn Trầm
Tập: "......"
Thế mà bảo không phải chuyện gì đặc
biệt?!
Ôn Trầm Tập
lập tức ngồi thẳng dậy, chăn trượt khỏi người, bóng dáng anh trong bóng đêm vẽ
ra thành đường nét khiến người ta nhìn không rõ.
Nhưng giọng
của anh lại chứa sự ngạc nhiên và vui mừng khó nén: "Tiểu Du, em vừa mới nói em..."
Ôn Trầm Tập
còn lo mình đang nằm mơ.
Xung quanh
tối đen như mực, không m� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.