《Bạch Dương Thiếu Niên- Calantha》
Phòng làm việc đã
hoàn thành đơn cuối cùng của năm trước và bước vào nhịp điệu của kỳ nghỉ đông.
Thẩm Ngư thu dọn
đồ đạc và đi đến chỗ ông nội.
Nhưng mà ngôi nhà
không còn giống như những năm trước, chất đầy đồ Tết mua sẵn, so với cảnh hàng
xóm giăng hoa giăng đèn trông có vẻ buồn tẻ lạ thường.
Ông nội đang ngồi
trong phòng khách uống trà.
Ông đã bỏ hút thuốc
suốt mấy năm qua, không còn sở thích nào khác ngoại trừ uống trà.
Dường như ông
đang đợi Thẩm Ngư trở về, không đợi cô ngồi yên, ông nói thẳng: “Tiểu Ngư, qua
chỗ ba con một chuyến đi.”
Thẩm Ngư trả lời
theo bản năng: “Con không đi.”
Ông nội nhấp một
ngụm trà: “Hôm qua ba con gọi điện thoại tới, nó mổ sỏi mật, phải ở nhà nghỉ dưỡng,
nó có thuê một người giúp việc bán thời gian rồi, nhưng nhà người ta có chuyện
nên về quê trước khi hết hợp đồng. Con qua thăm một chút đi."
“Con không đi.”
Thẩm Ngư vẫn nói như vậy, xách vali đi về phòng ngủ.
Ông nội Thẩm đi
theo vào, nhìn cô trải vali ra và ném quần áo lên giường, rõ ràng là đang tức
giận.
Ông nội đứng ở cửa
khuyên bảo, ngữ khí nhàn nhạt, ông biết Thẩm Ngư có ác cảm, nhưng ông không muốn
sau này cô sẽ hối hận vì những chuyện chưa làm: “Ông nội còn không hiểu con à,
con là một người mềm lòng. Cho dù nó có khốn nạn như thế nào, nó cũng là ba của
con, hơn nữa đã tới cuối năm, con đành lòng để nó ở một mình à? Con qua thăm một
chút đi, cũng coi như là đã hết lòng rồi."
Thẩm Ngư không trả
lời.
Sáng hôm sau, Thẩm
Ngư thu dọn một số đồ đạc cần thiết, chào ông ngoại rồi một mình lái xe đến đó.
Thành Ấn cách
Thành Nam ba đến bốn tiếng đi xe.
Thẩm Ngư biết địa
chỉ nơi Thẩm Kế Khanh sống, nhưng cô chưa bao giờ đến đó trước đây. Những năm
này, Thẩm Kế Khanh chỉ trở về vào dịp Tết Nguyên đán hoặc sinh nhật của ông nội.
Gần như không có
giao tiếp giữa cha và con gái, Thẩm Ngư không cảm thấy cô và Thẩm Kế Khanh có bất
kỳ nhu cầu cần giao tiếp nào.
Thẩm Kế Khanh làm
kỹ sư cơ điện trong một nhà máy thủy tinh tư nhân, sống trong ký túc xá dành
cho nhân viên gần nhà máy. Ông ấy là kỹ sư cao cấp, điều kiện ký túc xá mà ông ấy
được phân cho cũng rất tốt, có hai phòng ngủ và một phòng khách, phong cách
trang trí tuy đơn giản nhưng ông ấy có đồ dùng trong nhà mang tới, đủ để sinh
hoạt thường ngày.
Thẩm Ngư đã nhờ
ông của mình nhắn trước cho Thẩm Kế Khanh, nhưng Thẩm Kế Khanh rõ ràng là vẫn
ngạc nhiên và vui vẻ khi cô đến, ông cảm thấy lúng túng khi mời cô vào trong.
Mặc dù đã trải
qua phẫu thuật nội soi ít xâm lấn nhưng đây không phải là một ca phẫu thuật nhỏ,
ông đã phải nhịn ăn trước và sau khi mổ, nằm viện 4, 5 ngày, người ông gầy gò hốc
hác, trên sống mũi có đeo một cặp kính, cảm giác như có thể rơi xuống bất cứ
lúc nào.
Do bị vết thương
kéo lại, Thẩm Kế Khanh hơi khom người, ông tính đi rót nước.
Thẩm Ngư ngăn cản
ông: “Ba nghỉ ngơi đi, con tự làm được rồi."
Không có cảm xúc
trong lời nói của cô, nhưng ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.