《Bạch Dương Thiếu Niên- Calantha》
Thẩm Ngư khàn giọng kêu đau, lên án lời nói của cậu, lặp đi lặp lại mấy câu
kia: "Cậu lại phát bệnh thần kinh đấy à, có phải có bệnh hay
không..."
Lục Minh Đồng nghe nhiều phát chán, bảo cô đổi hai câu mới mẻ rồi nói.
Cậu thờ ơ cởi khăn quàng cổ của cô, sau đó tháo kính rồi ném tất cả xuống
bàn.
Từng động tác đều lộ ra sự tức giận.
Thẩm Ngư không phải chưa từng thấy vẻ mặt ngang ngược của Lục Minh Đồng
nhưng hôm nay tất cả mũi nhọn ấy đều hướng về phía cô.
Giống như đến tìm cô để đòi nợ.
Khi khóa của áo khoác lông vũ ngắn bị kéo ra, cô bị dọa sợ choáng váng, nắm
chặt tay cậu đẩy về phía sau: "Lục Minh Đồng, cậu bình tĩnh một
chút..."
Lục Minh Đồng trực tiếp ôm cô vào phòng ngủ.
Cô đi dép của cậu, kích thước lớn, khi cô giãy dụa thì rơi xuống đất.
Mặc cho cô sợ hãi đến mức vừa mắng chửi, vừa kêu cứu, dù có thế nào cậu
cũng không để ý tới.
Cô bị ném lên chiếc giường đơn màu xanh, kháng cự không cho cậu cởi áo
khoác của mình. Lục Minh Đồng không quan tâm, bởi vì bên trong cô mặc chiếc váy
nhung mà đêm đó cô mặc trên hòn đảo nhỏ càng khiến cậu choáng váng hơn.
Lấy đầu gối kẹp chặt không cho cô giãy dụa, cậu nghiêng người về phía cô,
sau đó lấp miệng cô bằng một nụ hôn.
Vén tay sau áo len lên, cậu trực tiếp tìm kiếm điểm quan trọng nhưng lại bị
một đống nút cài ở sau lưng cô làm khó.
Cậu rất tức giận, đã sớm không còn kiên nhẫn, không thể hiểu nổi.
Cậu nghe thấy cô hít một hơi khí lạnh, giãy dụa muốn chạy trốn, nhưng sau
khi lĩnh ngộ được sự chênh lệch về sức mạnh thì lại thay đổi từ mắng chửi thành
cầu xin: "Lục Minh Đồng..."
Cậu lạnh lùng nhắc nhở: "Chị tốt nhất đừng gọi tên tôi."
Vẻ mặt của cô ngưng đọng lại, không nói gì nữa
Đèn phòng ngủ không bật, chỉ có ánh đèn màu vàng nhạt từ trong phòng khách
chiếu vào, gặp chướng ngại vật thì tạo thành một khúc ngoặt giống như ánh trăng
chiếu xuống biển sâu.
Thẩm Ngư ngã vào bên trong bóng tối lờ mờ, cô chưa từng sợ hãi như vậy, cảm
giác tà đạo khiến cô sởn hết tóc gáy, kết quả ngũ giác của cô được phóng đại gấp
bội.
Cô cực kỳ sợ hãi, đưa tay vịn áo len kéo đầu cậu thấp xuống, giọng điệu khẩn
cầu: "Lục Minh Đồng..."
Lục Minh Đồng dừng một chút, ngước mắt lên nhìn cô.
Cô bị sợ u ám và lạnh lùng trong mắt cậu dọa sợ, thậm chí nghi ngờ vừa nãy
cậu chẳng qua chỉ đơn thuần trút giận hay vì muốn nhục nhã cô?
Khi Thẩm Ngư cảm thấy không còn mặt mũi với những phỏng đoán đó, Lục Minh Đồng
bỗng nhiên lên tiếng, đáp lại sự lên án trước đó của cô: "Tôi bị bệnh, bằng
không sao lại phải đi cầu tình giải vây cho chị, còn không tìm chị tranh công,
vô ích thành toàn chị với Tề Cánh Ninh?"
Cô sửng sốt: "Cậu cầu xin ai cơ?"
Lục Minh Đồng không trả lời, cúi đầu hôn cô, bắt đầu từ khóe mắt, dày đặc
mà vội vàng.
Cô dùng hết sức lực đẩy cậu ra và né tránh: "Lục Minh Đồng! Cậu nhất định
phải đẩy ch� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.