《Bạch Dương Thiếu Niên- Calantha》
Thẩm Ngư không có ý
giằng co với Lục Minh Đồng, cô chỉ muốn ở một mình một lúc, không muốn gặp ai hết.
Tuy nhiên, Lục Minh
Đồng cứ giống như quỷ đòi mạng vậy, như thể cậu sẽ không bỏ cuộc trừ khi giục
được cô mở cửa.
Cô quá hiểu cậu, lại
sợ thu hút người nhìn nên chỉ còn cách mở khóa cửa xe.
Lục Minh Đồng ngay
lập tức mở cửa xe ra rồi giữ cánh tay cô.
Cô nắm chặt tay
lái, chống cự một hồi: "Cậu nắm tôi đau!"
Lục Minh Đồng lập tức
buông tay, dừng lại một chút, dựa vào cửa xe, khom người lại gần.
Thẩm Ngư bị ánh mắt
của cậu làm cho xấu hổ, vươn tay muốn đẩy, lại không đẩy ra.
"Tránh
sang!"
Lục Minh Đồng cũng
vừa lùi lại.
Cô chui ra khỏi cửa
xe, rất bực mình vội vàng rời đi, cánh tay lại bị Lục Minh Đồng nắm lấy.
Thực sự không muốn
cùng cậu khúc mắc không rõ vào lúc này, những chuyện này đã đủ phiền phức để
khiến cô đau đầu rồi.
Cô vặn cổ tay giãy
giụa, Lục Minh Đồng tựa hồ sợ lại làm cô đau nên hơi buông ra một chút, nhưng
cũng không buông hẳn. Cậu chỉ do dự một chút rồi kéo nhẹ, khi cô quay sang bên
cạnh cậu, nhìn thấy ánh mắt mông lung của cô, cậu trực tiếp ôm cô vào lòng.
Hơi thở mạnh mẽ và
sạch sẽ của chàng trai trẻ, nhiệt độ cơ thể ấm áp của cậu dựng lên xung quanh
cô như một bức tường cao vô tận.
Chỉ có thể giãy giụa
trong vô vọng, càng mắng cậu càng vô ích: "Cậu có bệnh à!"
Cậu rất thờ ơ đồng
ý: "Tôi có bệnh đấy."
Cậu siết chặt cánh
tay còn đang giãy giụa của cô, lùi lại mấy bước, đến bên cây ngô đồng bên đường.
Lục Minh Đồng xoay
người lại, để cô dựa vào thân cây, trước tình thế không thể tránh thoát này, cậu
hỏi: "Sao lại khóc rồi?"
Lúc ấm ức tủi thân,
người ta thực sự không thể chịu nổi một chút quan tâm, khiến bản thân phải vỡ
oà.
Thẩm Ngư đưa tay
lên che mắt, cậu gạt tay cô ra, tiến lại gần một bước, đem đầu cô áp vào ngực của
mình.
Không phải tiếng
khóc như hoa lê đái vũ*, chỉ là tiếng khóc bình thường nhất.
*Lê hoa đái vũ: Giống
như hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi.
Lục Minh Đồng đang
mặc một chiếc áo phông trắng cổ tròn bằng vải bông, ngực cậu đã ướt sũng.
Cậu đếm xem bao
nhiêu phút, năm phút? sáu phút?
Làm thế nào mà người
này có thể khóc nhiều như vậy?
Cậu thở dài bất lực
và im lặng.
Cậu kh� ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).