Khi Mộ Dữu trở lại ký túc xá, ba người bạn cùng phòng đã
trở về từ nhà ăn, đang cầm điện thoại ghé vào nhau cùng thảo luận cái gì đó.
Thấy Mộ Dữu đẩy cửa đi vào, ba người các cô đồng thời
ngẩng đầu lên, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Hách Mộng Thành: "Dữu Tử, cậu và Doãn Mặc hẹn hò
xong nhanh như vậy hả?"
Mộ Dữu trở tay đóng cửa lại, đặt chiếc túi lên bàn:
"Anh ấy đi công tác, chỉ là đến nói với tớ một tiếng."
"Chỉ đến nói
với cậu mình phải đi công tác, mà đặc biệt chạy tới trường học một
chuyến?" Đồng Lạc Dao rất không tin, ánh mắt mờ ám: "Phỏng chừng là
nghĩ đến vài ngày tới không thể gặp cậu, nên đặc biệt chạy đến cùng cậu anh anh
em em một chút."
Trách Trách tiếp lời: "Biết đâu là Doãn Mặc lo lắng
khi anh ấy không ở đây Dữu Tử sẽ bị những nam sinh khác quấy rối, cho nên lại
đây để củng cố địa vị của mình, khiến các nam sinh trong trường nhìn thôi đã
thấy sợ."
Hai người này kẻ xướng người hoạ, Hách Mộng Thành cũng
gật đầu: "Cũng có lý."
Mộ Dữu: "..."
Đồng Lạc Dao kéo Mộ Dữu qua, ấn bả vai của cô, để cô ngồi
ở bên cạnh mình: "Nhưng hai người cũng khá ngông cuồng, mới vừa công khai
quan hệ, đã cùng nhau chui vào rừng cây, lại còn hôn nồng nhiệt như vậy?"
Trách Trách: "Trọng điểm là còn bị người ta chụp
ảnh, bây giờ có lẽ đã lan truyền khắp diễn đàn và các nhóm lớn."
Nói đến ảnh chụp, mí mắt của Mộ Dữu nhảy lên vài cái, lại
nhớ đến chuyện đó.
Cô cầm di động click mở diễn đàn của trường, một số bài
đăng hot trên trang đầu đều là nói về cô và Doãn Mặc.
Mộ Dữu nhấp vào một cái ngẫu nhiên, cuộn xuống, ai đó đã
đăng tải một bức ảnh về rừng cây nhỏ.
Cũng may lúc này trong rừng cây ánh sáng ảm đạm, đám
người kia đều là chụp trộm, chỉ có thể nhìn thấy hai cái bóng đen dựa sát nhau,
tương đối thân mật.
Người duy nhất bật đèn flash lúc đó đã bị Doãn Mặc phát
hiện, anh đã nghiêng người chắn đi, nên bức ảnh cũng khá mơ hồ.
Dù vậy, Mộ Dữu vẫn cảm thấy xấu hổ.
Mấy cô bạn cùng phòng vẫn đang vây quanh cô, cô bình tĩnh
ngẩng đầu lên: “Các cậu đừng nghe người khác nói nhảm, chúng tớ chỉ muốn tìm
một nơi yên tĩnh để nói chuyện, cho nên vào rừng cây nhỏ, cũng chỉ là nói
chuyện mà thôi, cũng không có hôn môi.”
Cô chỉ vào phía trên bức ảnh: "Các cậu nhìn xem, bức
ảnh nào có thể chắc chắn 100% là chúng tớ đang hôn nhau? Tất cả đều là do bọn
họ tưởng tượng ra, đây chính là tin đồn."
"Không có sao?” Hách Mộng Thành dựa vào tủ sách,
vuốt cằm nửa tin nửa ngờ.
Mộ Dữu mặt không đổi sắc, lại lắc đầu: "Không
có."
Cô tận lực tẩy não những người bạn cùng phòng của mình:
"Tuyệt đối không có! Các cậu tin tưởng người khác mà không tin tớ
sao?"
Trách Trách tiến lại quan sát cô: " Vậy thì tại sao
son môi của cậu lại trôi hết rồi? Thời điểm tan học vẫn còn một ít nha."
Mộ Dữu ngẩn ra, vô thức đưa đầu ngón tay sờ lên môi mình.
Một lát sau, cô mới bình tĩnh đặt tay xuống: “Sau đó
chúng ta lại đi ăn cơm, không có là rất bình thường mà.”
“Nhưng ở nhà ăn, cậu và Doãn Mặc, hai người cái gì cũng
chưa ăn, chỉ uống một ly nước trái cây."
Trách Trách như đang suy tư gì đó: "Uống bằng ống
hút có thể làm trôi hết son môi sao?"
Mộ Dữu: "..."
Bầu không khí trong ký túc xá đông cứng lại khoảng mười
giây, Đồng Lạc Dao và Hách Mộng Thành cố nhịn cười.
Đồng Lạc Dao kéo Trách Trách: "Cậu đang nói linh
tinh gì vậy, còn nói thật to nữa? Dữu Tử nói không có, đó chính là không
có!"
Hách Mộng Thành: "Đúng vậy, thực ra son môi của Dữu
Tử trôi mất là do cậu ấy tự liếm môi mình, tớ thay cậu ấy làm chứng!"
Mộ Dữu: "..."
Thật sự không có cách nào tiếp tục trò chuyện với nhóm
người này, Mộ Dữu đứng dậy và chạy trở lại chỗ ngồi của mình: "Đói quá đi,
tớ gọi một ít đồ ăn mang đến."
Ở nhà ăn không ăn gì, Mộ Dữu thật sự rất đói.
Dùng điện thoại để nhấp vào phần mềm mua đồ ăn ngoài, đầu
ngón tay tùy ý lướt đi.
Đồng Lạc Dao và những người khác tiếp tục lướt điện
thoại, thỉnh thoảng nói cho cô những bình luận mà họ đọc được trên mạng.
Mộ Dữu không tiếp chuyện, giả vờ chính mình không nghe
thấy.
Cô vừa gọi một phần đồ ăn mang tới, Hách Mộng Thành đột
nhiên kêu lên: "Có người nói trên tay Doãn Mặc đeo nhẫn cưới, nếu hiện tại
anh ấy thật sự ở cùng Dữu Tử, vậy thì Dữu Tử nhất định là kẻ thứ ba bị bao
dưỡng!"
Đồng Lạc Dao và Trách Trách nghe vậy cũng sôi nổi lấy
điện thoại ra xem.
Mộ Dữu lại nhấp mở diễn đàn và nhìn thấy bài đăng:
[Ngày nay, rất nhiều người giàu có thích bao dưỡng sinh
viên, điều này thực ra cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên, nhưng không ngờ hoa
khôi trường chúng ta lại làm chuyện như vậy, làm tôi vô cùng bất ngờ!]
[Biết người, biết mặt nhưng không biết lòng, huống chi đó
lại là Doãn Mặc, muốn đẹp có đẹp, muốn tiền có tiền, có thể qua lại với loại
người này, đánh mất đi một chút đạo đức có lẽ đối với hoa khôi mà nói cũng
chẳng là gì.]
[Trước mặt giả vờ thanh thuần, sau lưng lại đi làm kẻ thứ
ba, thật ghê tởm.]
[Loại người này về sau ra xã hội, chính là khiến cho đại
học A chúng ta chìm trong bóng tối, mất mặt xấu hổ.]
[Vậy Lục Kỳ Châu làm sao đây? Đột nhiên tôi cảm thấy tiếc
cho em trai Kỳ Châu của chúng ta, thích một nữ sinh như vậy.]
[Tôi càng cảm thấy đau lòng cho bà Doãn, vẫn còn chưa
biết mình đã bị cắm sừng đâu.]
[Các cậu nói thử xem có thể hay một ngày nào đó bà Doãn
sẽ đến trường chúng ta, sau đó tự tay cấu xé Mộ Dữu? Đó thực sự là một vở kịch
lớn!]
......
Đồng Lạc Dao: “Tớ nói này nhóm người nặc danh trên diễn
đàn thật không kiêng nể gì, nói chuyện cũng quá khó nghe rồi.”
Trách Trách nhìn về phía Mộ Dữu: “Dữu Tử, mau nói cho bọn
họ biết cậu đã kết hôn với Doãn Mặc đi. Hãy tát vào mặt họ thật mạnh!"
Mộ Dữu hiếm khi lên tiếng trên diễn đàn, nhưng trong tình
huống hôm nay, nếu cô không nói một chút gì, để loại tin đồn này lên men, hối
hận một đời rạng rỡ của cô, vậy thì cô sẽ phải chịu nỗi ấm ức lớn!
Không phải chỉ là một chiếc nhẫn sao? Cô cũng có mà.
Mộ Dữu gọi điện cho dì Thôi ở nhà: "Dì Thôi, phiền
dì vào phòng con một chút, giúp con tìm chiếc nhẫn cưới, sau đó chụp cho con
một bức ảnh, chắc là trong ngăn kéo bàn trang điểm."
Không lâu sau, dì Thôi đã gửi qua một bức ảnh: [(ảnh)]
Dì Thôi: [Là cái này đúng không?]
Mộ Dữu nhấp vào bức ảnh để xem, rồi gõ vào ô nhập liệu:
[Vâng, chính là cái này, làm phiền dì Thôi rồi~]
Mới vừa gửi xong, dì Thôi lại gửi một bức ảnh khác, được
đặc biệt chụp cận cảnh.
Mặt trong của chiếc nhẫn có hai chữ cái "MY".
Dì Thôi gửi tới một giọng nói: "Dì thấy trên đó còn
có chữ, đây là tên viết tắt của cháu, tiên sinh thật có lòng!
"Mộ Dữu đã chuyển tiếp bức ảnh này đến WeChat của
Doãn Mặc: [Còn có chữ hả?]
Chó đen lớn: [Sao đột nhiên nhớ tới tìm nhẫn cưới? Có
chuyện gì vậy?]
Mộ Dữu đang gõ ô nhập liệu, muốn oán trách anh hai câu,
đều do anh đeo nhẫn cưới khiến cô bị người ta bịa đặt.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, anh sẽ lập tức đến sân bay, vẫn
là không nên để anh biết: [Không có việc gì đâu, chỉ là chợt nhớ ra, sợ làm mất
nên nhờ dì Thôi tìm giúp, kết quả phát hiện có chữ bên trên.]
Vừa gửi xong, Doãn Mặc cũng gửi lại một bức ảnh, trên
nhẫn của anh cũng có chữ, là "YM".
Nhìn chằm chằm vào bức ảnh đó, Mộ Dữu xóa các từ đã nhập
trong khung, đảo mắt nảy ra một ý tưởng mới.
Hiếm khi thể hiện tình cảm một lần, vậy phải thể hiện sao
cho thật lớn.
Cô trả lời ở phía dưới bài đăng trên diễn đàn, đem ảnh có
khắc hai chữ cái trên nhẫn gửi qua.
[Các cậu ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.