Đường Thời Tô đeo khẩu trang lên, khẩu trang dính sát gò má cậu, ma sát bờ má đã chịu tổn thương lan ra trận đau nhói.

Vừa ra khỏi cổng lớn, gió rét chợt len vào da trần trụi, nhưng cậu lại không cảm nhận được chút lạnh lẽo nào. Sau khi trải qua tu luyện trong chiếc nhẫn, hiện tại tố chất cơ thể cậu đã hơn xa người bình thường.

Điện thoại trong túi rung lên mấy lần, Đường Thời Tô móc ra, bên trên hiển thị là Đường Vân Phàm gọi đến.

Taxi đúng lúc dừng trước mặt cậu, vừa ngồi vào xe thì bên kia điện thoại truyền đến giọng của Đường Vân Phàm, cách một chiếc điện thoại cũng có thể nghe ra sự sốt ruột: “Cậu đang ở đâu?”

Giọng Đường Thời Tô hơi khàn, ngón tay rũ xuống một bên siết chặt: “Em đang trên xe taxi.”

Đường Vân Phàm bên kia hơi yên tâm, lửa giận lại chưa tiêu tán, lên giọng: “Ban đêm cậu ra ngoài làm gì? Tôi gọi cậu không nghe, cậu biết có người lo cho cậu không!”

Anh bổ sung rất nhanh: “Mẹ cậu đến hỏi tôi cậu đi đâu, bà rất lo cho cậu.”

“Em...” Đường Thời Tô muốn nói lại thôi.

Đường Vân Phàm phát hiện giọng cậu sai sai, trong lòng sinh ra dự cảm chẳng lành, miễn cưỡng đè nén cơn giận nói: “Cậu về rồi nói.”

Dương Uyển Tú đang đứng bên cạnh, hơi bất mãn với thái độ của Đường Vân Phàm, nhưng bà không biểu hiện lên mặt: “Thời Tô sao rồi?”

Đường Vân Phàm lơ đễnh nói: “Ngồi xe trên đường về.”

Nếu đã bắt máy vậy thì chẳng có chuyện lớn gì, Dương Uyển Tú thở phào: “Không sao thì tốt.” Bà cầm điện thoại xem giờ, giờ này nên đi ngủ rồi, đến độ tuổi này nếu bà không bảo dưỡng thật tốt chỉ sẽ già nua càng nhanh.

Bà cười nói: “Vậy dì về phòng, Vân Phàm con đi ngủ sớm chút đừng thức khuya.”

Đường Vân Phàm liếc bà một cái, không nói gì, công lực của Dương Uyển Tú giờ đây ngày càng thâm hậu, anh nhìn bà điềm nhiên như không rời khỏi tiện tay đóng luôn cửa lại.

Sau khi bà đi, trong phòng chìm vào trong bầu không khí lặng yên.

Đường Vân Phàm tựa vào sô pha, ánh mắt vô định nhìn màn hình điện thoại đen thui.

Đường Thời Tô, thật là khắc tinh của mạng anh.

Quá trẻ con, còn chưa phân biệt rõ tình cảm đã nói thích, trên thế giới này, người không thể bên cậu nhất chính là anh, mối quan hệ hỗn loạn giữa họ đã được định sẵn sẽ không có kết quả, thay vì để Đường Thời Tô luôn sai lầm, chi bằng để cậu hiểu sớm chút hiện tại là sai lầm.

Nếu để Đường Chính Minh và Dương Uyển Tú biết chuyện này... Đường Vân Phàm nhíu mày, anh khó mà tưởng tượng được cảnh tượng ấy, anh cần phải nhanh chóng dập tắt suy nghĩ này, dù chỉ là chút đốm lửa nhỏ cũng không thể tồn tại.

Đường Vân Phàm ngẩn người một lát, nghĩ thế nào cũng thấy ngữ điệu của Đường Thời Tô không đúng, lát sau anh xuống lầu ngồi trên sô pha ở phòng khách, tùy ý lướt điện thoại.

Không biết qua bao lâu, cửa chính truyền đến âm thanh.

Đường Vân Phàm dời tầm nhìn khỏi điện thoại, nhìn Đường Thời Tô bên kia thay giày đi qua bên này.

Anh hơi híp mắt lại, không vui nói: “Ban đêm ban hôm ra ngoài sao không nói một tiếng?”

Đường Thời Tô càng đi càng gần, lúc vóc dáng cao lớn cách anh một khoảng cách đủ thì dừng lại, không tiến lên nữa, dường như cậu hơi căng thẳng, giọng nói căng cứng còn hơi khàn: “Có chút việc ra ngoài... Anh, em lên lầu trước, ngày mai hẵng nói nhé.”

Đường Vân Phàm thấy lạ, anh thấy Đường Thời Tô đeo khẩu trang trên mặt, nghi ngờ nói: “Ban đêm đeo khẩu trang cái gì?”

Anh đứng dậy, vừa đi hai bước về phía Đường Thời Tô thì thấy cậu vô thức lùi về sau nửa bước.

Anh bỗng cảm thấy Đường Thời Tô đang giấu gì đó, bước nhanh qua trước mặt cậu, giọng điệu thờ ơ: “Cởi xuống.”

Đường Thời Tô hiếm khi không nghe lời anh ngay, cúi đầu im lặng, như đang chống cự điều gì.

Một lát sau, bờ vai cậ

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play