Thẩm Diệu sớm đã chú ý đến động thái
của anh rồi, lông mày hơi nhướng lên, chậm rãi đứng dậy trong ánh mắt nghe
ngóng của mọi người, không nói tiếng nào đi ra ngoài.
Đường Vân Phàm vô cảm đi sau lưng
hắn.
Họ rời đi không lâu, ánh mắt đánh
giá trong lớp dần chuyển thành thảo luận sôi nổi, đoán thử lần này giữa họ sẽ
xảy ra chuyện gì... Suy cho cùng vẻ mặt Đường Vân Phàm không tốt lắm, biểu cảm
của Thẩm Diệu cũng u ám.
“Hay là đi nói với giáo viên?”
“Khỏi đi, hai người này cũng không
dễ chọc, chờ có chuyện gì rồi hẵng gọi.”
...
Lý Thuần Thuần cầm khăn ướt đã rửa
sạch trong tay, cô vừa từ nhà vệ sinh về lớp, lau sạch sẽ từng bài giảng trên
bảng.
Ngày thường bảng có thể lau sạch rất
nhanh, nhưng cô lại lau chùi mãi một lát, cực kỳ cẩn thận lau qua góc, sau đó
lại cầm đồ lau bảng khô lau lại một lần nữa.
Lau xong, cô dọn đồ trên bục giảng
một lần, ánh mắt lặng lẽ liếc về thiếu niên ở tổ bốn.
Sống lưng thiếu niên vẫn thẳng tắp,
vốn nên tập trung học tập mà lúc này ánh mắt lại ngơ ngác nhìn vào chỗ trống
bên cạnh, mặt mũi dịu hòa tuấn tú như chứa cảm xúc người bình thường nhìn không
thấu.
Nếu nói Đường Vân Phàm cho người ta
cảm giác như ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.