Đường Vân Phàm chưa từng có một
người em trai ngoan ngoãn hiểu chuyện thế này, bỗng dưng không biết đáp lại thế
nào.
Anh bất thình lình mất tự nhiên,
hắng giọng che giấu: “Ờ.”
“Tôi sẽ cố hết sức.”
Đường Thời Tô khẽ cong mắt, đôi mắt
trong veo mà rực sáng.
Về đến nhà, Dương Uyển Tú biết chân
Đường Thời Tô bị trật thì ngay lập tức nhìn Đường Vân Phàm.
Đường Vân Phàm hơi rũ mày xuống,
nhìn thẳng vào bà.
Đường Thời Tô biết Dương Uyển Tú
luôn nghĩ nhiều, cậu lên tiếng: “Con bất cẩn bị trật, bôi chút thuốc là khỏi
ạ.”
Dương Uyển Tú thu tầm nhìn lại, bà
nào không nhìn ra giờ đây Đường Thời Tô đã hoàn toàn theo phe Đường Vân Phàm,
ánh mắt phức tạp nói: “Mẹ đi lấy thuốc cho con.”
Đường Vân Phàm tự giác không chen
vào giữa mẹ con họ, chuẩn bị ném Đường Thời Tô lại đi lên lầu.
Đường Thời Tô như đoán được hoạt
động tâm lý của anh, bỗng túm tay anh lại không chịu buông, nói với Dương Uyển
Tú: “Mẹ ơi, mẹ không cần bận rộn đâu, con lên chung với anh, con nhớ phòng anh
cũng có thuốc.”
Dương Uyển Tú hơi sững sờ, tầm nhìn
rơi lên tay đang xếp chồng lên nhau của Đường Vân Phàm và Đường Thời ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.