Gió thổi qua rừng lá, tiếng xào xạc không dứt.
Nàng khẽ nhướng mày, cười mà như không cười chào hỏi: “Gặp qua Tứ điện hạ, điện hạ mạnh khỏe.”
Dung mạo Yến Chiến thanh tú, nếu không phải biết hắn là một rắn độc có túi da đẹp đẽ nôn ra chữ, Khước Liên Y vẫn tương đối thưởng thức.
"Rắn độc" đi tới, trên người mặc y phục xanh lam, vạt áo thổi tung, như những lời kế tiếp cực kỳ không biết trời cao đất dày, cũng không rõ thân phận của mình.
“Huệ an quận chúa tuy không phải huyết mạch thiên gia, nhưng nói như thế nào cũng được thiên tử ban tặng phong hào, về tình về lý cũng nên tự nhìn lại hành động của mình, cố ý phá hỏng ngày vui của người khác, thật đúng là quá mức.”
“Đúng là không nên như vậy.”
Khước Liên Y tức giận đến lông mày run lên, nàng nghiêng đầu cười nói: “Hóa ra điện hạ tới thuyết giáo, chuyện này đúng là thú vị, một người đập nát đàn phỉ thúy để hắt nước bẩn lên người huynh trưởng như ngài, sao lại muốn đến đây dạy ta hành sự?”
Biểu cảm trên mặt Yến Chiến nhất thời cứng đờ, như một vũng nước đen.
Còn chưa kịp phản bác, liền nghe tiểu công chúa tức giận tiếp tục âm dương quái khí: “Ngài cũng nó, ta không có huyết mạch thiên gia, càng không có tài năng gì, ngài luôn miệng nói ta không nên làm người xấu phá hỏng ngày tốt của người khác, nhưng nếu bọn họ không làm những việc đó, ta có muốn làm cũng không có cách nào.”
Càng nghĩ càng tức giận, đặc biệt là nghĩ tới hành động kiếp trước hắn làm với Yến Đồ, Khước Liên Y chỉ ngại bản thân mình quá nhẹ nhàng.
Không đủ, chỉ mấy câu nói ngoài miệng sao có thể đủ?
Có lẽ nàng nên tìm cơ hội giết chết hắn mới đúng.
Ý nghĩ đáng sợ này thoáng qua, nhưng lý trí vẫn chiếm ưu thế, sau khi nhanh chóng tập trung tinh thần, Khước Liên Y xoa mi tâm, không khỏi cảm khái tại sao mình lại đột nhiên nghĩ đến việc giết người.
Rõ ràng nàng không phải người thích giết chóc.
Buông ngón tay ra, ánh mắt khôi phục vẻ hung hãn uy nghiêm, thậm chí còn mang theo nụ cười nửa miệng giễu cợt: “Điện hạ, ngài nói đúng không?”
Lười nghe hắn trả lời, Khước Liên Y quát mắt nhìn đám người xung quanh đng dựng lỗ tai lên nghe náo nhiệt, lại nhìn thấy cả Yến Sương cầm quạt che mặt.
Đây không phải rất trừng hợp sao. Nàng nhếch miệng cười.
Nàng lập tức bày ra dáng vẻ như tiểu bạch thỏ hoạt bát, chỉ hận không thể hưng phấn nhảy lên: “Ai, đây không phải Đại điện hạ sao, thật đứng là trùng hợp.”
Yến Sương trốn trong đám người đã lâu nhất thời không nói nên lời, xấu hổ bỏ quạt xuống, vẻ mặt vô cùng xấu hổ, lòng bàn chân nặng như rót chì: “Huệ An công chúa, thật trùng hợp.”
Người xung quanh lại càng kích động hơn.
Trước tiên không nói đến chuyện Huệ An quận chúa và tứ hoàng tử đang tranh cãi, không ngờ còn có thêm Đại điện hạ, kích thích, quá kích thích.
Khoan đã, bọn họ sẽ không bị giết người diệt khẩu phải không?”
Yến
Chiến ở bên cạnh ý thức được mình bị làm lơ, trong lòng vô cùng khó chịu, đột
nhiên lại nghe thấy Khước Liên Y không an phận thích gây chuyệ ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.