Trời mưa tí tách suốt một đêm.

Cây cối khắp kinh thành đều phủ thêm một lớp dầu bóng loáng.

Mưa mùa hạ luôn sầu muộn liên tục, nhóm thi nhân văn nhã lấy tên cho thời tiết này là “trạc tri vũ’.

Chữ Trạc này có liên quan đến người năm đó nổi tiếng khắp trời.

Cả nhà Trạc Vương đã rời khỏi kinh gần mười năm, trong triều không ít quan lại đã sớm quên mất bọn họ, bọn họ chỉ nhớ rõ trên đường Lâm Lãng có một phủ đệ, đã rất nhiều năm bỏ trống, đã phủ vô số bụi bặm.

Nhưng năm nay thì khác, bên trong đã có người vào ở.

Còn là chủ nhân.

Tin tức cả nhà Trạc Vương về kinh không đến nửa ngày đã truyền đi khắp nơi, đến ngay cả trong cung cũng xôn xao ầm ĩ. Tuy là vương khác họ, nhưng chỉ cần là người, tất nhiên sẽ sẽ chia ra ba bảy loại, nếu nói Tuấn Dương vương phủ là người thứ nhất vậy Trạc vương phủ chính là người trên mây.

Bởi vì người trong Tuấn Dương vương phủ chỉ biết gặm nhấm gốc rễ cũ của tổ tiên, mà Trạc vương phủ lại truyền đời này qua đời khác kiến ​​tạo cơ đồ mới.

Khước Liên Y nhận được tin Trạc vương phủ về kinh đã là sáng sớm ngày hôm sau, nàng gọi Hoa Thanh đến, kéo thân thể mệt mỏi nghe một đống chuyện, cuối cùng chỉ có bảy tám chỉ đi vào lỗ tai.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play