Khước Liên Y nghe tiếng gọi liền ngẩng đầu lên, âm thanh có mấy phần quen thuộc truyền vào tai nàng, nên không quá đề phòng.

Bởi vì tức giận, hai gò má mềm mại ửng hồng, đến ngay cả chóp mũi cũng đỏ lên.

Người thợ khắc từng gặp qua một lần cúi người xuống nhì: “Xem ra, tượng Quan Âm không phù hộ được ngươi?”

Khước Liên Y vội vàng đứng lên, lau khô giọt nước mắt còn sót lại trên khóe mắt, vỗ nhẹ bụi đất trên váy, sau đó mới mở miệng: “Phù hộ.”

Thợ khắc tượng không nói tiếp, xoay người đi tới sân phía trước.

Mà tiểu cô nương mới vừa ngừng khóc cũng nhanh chóng đuổi theo, sợ chỉ cần không chú ý hắn sẽ theo gió bay đi.

Một trận gió lùa qua thổi bay tà váy..

Nàng bước đi có hơi không vững, thậm chí cũng không cần quay đầu nhìn lại cũng có thể thể nghe được tám chín phần trâm hoa trên đầu nàng.

Hai người một trước một sau, cách nhau chừng ba bước..

Thợ thủ công vừa đi vừa chắp tay, hỏi: "Tượng Quan Âm thế nào?

 “Ngày ngày thắp hương, cuối cùng  cũng được Bồ Tát để ý.”Khước Liên Y thành thật trả lời lại, nhưng lúc nhắc đến mấy chữ sau cùng lại khó tránh khỏi có chút lực bất tòng tâm, đến chính bản thân nàng cũng không rõ cảm giác kỳ lạ này.

Mọi thứ như ở rất gần trước mắt, nhưng lại bị ngăn cách bởi một bức tường vô hình, cho dù có cố đâm tới đầu rơi máu chảy cũng không thể vượt qua.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play