Sáng hôm sau, lúc Thẩm Ngật tỉnh dậy có chút đau đầu.
Đưa tay xoa xoa thái dương, ký ức về lần say rượu tối qua tràn về trong đầu.
Anh đã uống rất nhiều trong hôn lễ ngày hôm qua, lúc trở về còn có thể miễn
cưỡng bảo trì sự tỉnh táo nhưng sau khi tắm xong, ngồi lại trong căn phòng ngủ
quen thuộc, anh bỗng cảm có cảm giác say, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ.
Tựa hồ như trở lại thời điểm mười một năm về trước, khi Ôn Nịnh vừa rời xa
anh.
Anh quên hết những chuyện xảy ra sau này, trong đầu chỉ còn lại chuyện cô
muốn rời đi mà thôi.
Nhớ lại chuyện bản thân sau đó còn ôm Ôn Nịnh khóc lóc, lại nói ra nhiều lời
khẩn cầu như vậy, mặt của Thẩm Ngật không khỏi nóng lên vì xấu hổ.
Bên cạnh anh truyền đến một tiếng ư ưm, một đôi cánh tay vòng qua eo của
anh, thân thể mềm mại ấm áp áp dựa vào anh, ở trong lòng của anh cọ cọ.
Thẩm Ngật theo thói quen nghiêng người, ôm cô vào lòng.
“Khất Khất.” Ôn Nịnh nhắm mắt lại, thanh âm cũng trở nên mơ hồ.
“Hả?” Thẩm Ngật cúi đầu nhìn cô.
Trầm mặc một lúc, Ôn Nịnh mở mắt ra: “Anh tỉnh rượu rồi sao?”
Đối mặt với nụ cười trong đôi mắt sáng ngời của cô, Thẩm Ngật càng cảm thấy
xấu hổ, anh dời tầm mắt đi, không được tự nhiên “ừm” một tiếng.
Ôn Nịnh nâng tay lên nhưng không dời tay đi mà vòng tay qua cổ anh, ngẩng đầu
hôn lên môi anh đầy cưng chiều: “Nếu không phải do anh uống say, em cũng không
biết được trước đó anh đã sống cực khổ như vậy.”
Thẩm Ngật nhẹ nhàng phủ nhận: "Không có, đều đã qua hết rồi."
Vẫn là câu trả lời giống như trước đây.
“Sau khi tỉnh táo liền mạnh miệng như vậy.” Ôn Nịnh không còn cách nào
khác, trở mình áp lên ngực anh.
Thẩm Ngật nhìn Ôn Nịnh tới gần, cúi người chạm vào tai của anh sau đó cắn
nhẹ một cái.
Bị tiếng thở phả vào vành tai, ấm áp giống như lông vũ lướt qua vậy.
Trong lòng Thẩm Ngật có cảm giác bản thân đang ôm một con thỏ, trái tim cứ
đập liên hồi.
Hôm nay họ không có gì để làm, bọn họ có thể sử dụng khoảng thời gian rảnh
này một cách thoải mái và thỏa thích.
Lòng bàn tay của Thẩm Ngật áp lên vòng eo thon của cô, ánh sáng và bóng tối
trong mắt anh dao động.
Tháng sáu, nhiệt độ ở Nam Khê đang từng ngày tăng cao, trong phòng ngủ bật
điều hòa, gió lạnh quét qua người nhưng cũng không tản mát được bao nhiêu hơi
nóng.
Một cuộc vui nhẹ nhàng diễn ra.
Sau khi tắm xong, đi ra khỏi phòng tắm, Ôn Nịnh mặc một bộ váy, quay lưng về
phía Thẩm Ngật nói: “Giúp em kéo khóa lên đi.”
Tấm lưng thon thả trắng nõn của cô có đầy vết đỏ, Thẩm Ngật vén lọn tóc
xoăn của cô ra sau, nhẹ nhàng kéo khóa lên, giúp cô che đi những vết đỏ đó.
Thẩm Ngật đã mặc quần áo chỉnh tề, cài khuy áo sơ mi, đang chuẩn bị làm bữa
trưa thì bị Ôn Nịnh đột nhiên nắm lấy tay anh.
Anh quay người lại hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Ôn Nịnh mím môi, hai gò má trắng nõn vẫn còn ửng đỏ: “Khất Kh� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.