*đoàn sủng: hiểu nôm na là người được cả nhóm cưng chiều, yêu quý
"Bọn chúng……"
“Hai đứa này ba tuổi.” Tiêu Liêu chỉ vào Đa và Phân, sau
đó chỉ Thái Thái và Tuấn Lộ, “Hai đứa này mới bốn tuổi.”
"Đó là thời điểm tốt nhất để ghi nhớ và xây dựng
tính cách, chỉ cần phương pháp đúng, bọn nhỏ sẽ từ từ học được tốt.” Tiêu Liêu mỉm cười khiến thú nhân hơi động
tâm.
“Bọn nhỏ là con của ai?”
“Ừm, Đa Đa là con của dì Thiến, Thái Thái là con của
Trùng Anh thúc, Tuần Lộ là của nhà dì Văn, Phân là con nhà dì Tố Diệp.” Tiêu
Liêu nói xuất thân từng đứa cho thú nhân.
Thú nhân nghe xong lông mày dựng cả lên, tuy nói mấy
người này cũng chưa làm ra chuyện gì, nhưng bằng một cách nào đó lại khiến
người ta biết mấy người này không dễ trêu vào, nhiều người trong bộ lạc đều
biết rõ chuyện này.
Nếu bọn hắn đã để cho người trước mắt trông đứa nhỏ, vậy
thuyết minh người này không tồi, hơn nữa … Từ biểu hiện của đám nhóc cũng có
thể nhận ra, chúng nó rất thích người này, nếu không …
Nghĩ đến á thú ngoan ngoãn an tĩnh trong nhà kia, hắn vẫn
có chút không yên tâm, do dự hỏi Tiêu Liêu một câu: “Ngươi ngoại trừ trông tiểu
thú nhân, có trông á thú không?”
“Hả?” Tiêu Liêu hơi ngây ra.
“Là như thế này, nhà ta có một á thú, cũng bốn tuổi giống
nó. “ Thú nhân chỉ vào hổ con, “Nó khá là thẹn thùng, rất ít ra ngoài chơi cùng
những người khác, ta một thú nhân khô khan cẩu thả cũng không biết trông á thú
như nào, nên mỗi ngày đều để nó đi theo mẹ ta.”
Thấy vẻ mặt Tiêu Liêu khó hiểu, thú nhân thẳng thắn nói
v� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.