À, không. Hurricane ngoan ngoãn há to
miệng, cắn một miếng, sau đó bị nóng tới mức hút khí.
Tiêu Liêu thấy vậy liền cười nhạo hắn,
"Gấp cái gì, tôi còn nghĩ anh không sợ nóng đâu.”
“A, ngon lắm.” Cụ phồng má, nói năng
không rõ, giơ ngón tay cái khen ngợi Tiêu Liêu.
Sau khi nuốt xong miếng này, hắn cắn một
miếng bánh rán lớn khác trên đũa của Tiêu Liêu, vừa ăn vừa gật đầu khen, Tiêu
Liêu nhìn đến buồn cười, làm cơm được người khác thích, là chuyện vô cùng có
thành tựu.
Tuy nhiên, Tiêu Liêu vẫn còn rất nhiều
bột chưa được làm thành bánh rán, vì vậy cậu đưa đũa cho Cụ tự ăn, còn mình
tiếp tục làm bánh rán.
Khi nướng xong thịt, Tiêu Liêu bảo Cụ cắt
thịt thành từng lát mỏng, vừa vặn bánh rán của cậu cũng đã làm xong, tận ba bàn
lớn toàn bánh rán vàng ươm thơm nức mũi.
Tiêu Liêu vừa đặt bánh rán lên bàn, Loan
Loan và Để đã theo mùi hương tìm tới.
“Tiêu Liêu, cháu đang làm gì vậy? Thơm
quá.” Lan Loan nhìn chằm chằm bánh rán, nuốt nước miếng.
Tiêu Liêu cầm rau dưa và cháo gạc xanh để
lên bàn, “Là bánh rán, dùng lúa mì làm ra, Cụ nói ăn rất ngon, nhưng tôi còn
chưa thử qua, không biết hương vị thế nào?”
“Thật sự ăn rất ngon.” Cụ bưng thịt nướng
lên, phân phát chén đũa cho mọi người.
“Tôi phải nếm thử mới được.”
Lan Loan ngồi xuống liền gắp một miếng
bánh rán nhét vào miệng rồi cắn một miếng, nhai vài miếng, sau đó hai mắt sáng
lên, liên tục gật đầu, đem miếng bánh rán mình vừa cắn tới miệng Để, "Thật
sự rất ngon, anh ăn thử đi."
Để bất đắc dĩ cắn một miếng bánh rán, sau
đó Lan Loan cầm đũa, tiếp tục tự mình ăn.
“Ngon lắm, Tiêu Liêu đã vất vả rồi.” Để
tự mình gắp một miếng bánh rán, vừa ăn vừa gật đầu với Tiêu Liêu.
“Ừm, không vất vả, không vất vả, nên làm
mà.” Tiêu Liêu ngượng ngùng cười cười, sau đó nói với Lan Loan và Để: “Chú, chú
ăn thử theo cách này đi, ăn như vậy cũng rất ngon.”
“Hả?” Lan Loan đang ăn vui vẻ ngẩng đầu
phồng má nhìn Tiêu Liêu.
Sau đó chỉ thấy Tiêu Liêu gắp vài miếng
thịt đã được cắt thành miếng đặt trên một cái bánh rán nguyên vẹn, lại chọn mấy
lá rau xanh bên cạnh đặt lên, cuối cùng dùng bánh rán cuốn, đặt tới trong chén
Lan Loan.
Lại làm một cái nữa theo cách cũ, đặt vào
chén Để, cười nói, “Cháu cảm thấy ăn như vậy cũng ngon, thúc thử
xem.”
Lan Loan vui vẻ cầm cái bánh rán cuốn kia
lên cắn m� ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).