Ánh nắng mặt trời xuyên qua ngói xanh hồng ở cuối tường chiếu lên vai Sở Thần An. Ánh sáng và bóng tối đan xen làm nổi bật làn da trắng hồng của cậu, trong đôi mắt xinh đẹp kia như có thêm một chút ánh sáng màu vàng.

Sở Thần An ngồi xổm nhìn anh một lúc lâu, ánh mắt rung động mà hoảng hốt. Cậu muốn nói qua loa lấy lệ vài câu nhưng mãi không thể mở miệng.

Trong mắt Lam Húc, Sở Thần An giống như loài hoa diên vĩ mà anh thích trồng từ nhỏ. Nó không giống hoa cổ thấm độc trí mạng nhưng vẫn đẹp đến rung động lòng người. Yếu ớt dịu dàng khiến người ta yêu thích.

Lam Húc chớp chớp mắt, hỏi: "Sao cậu không nói gì, không khỏe sao?"

Nói xong, Lam Húc lại nửa ngồi nửa đứng, kề sát Sở Thần An, tỉ mỉ quan sát cậu.

Khuôn mặt Sở Thần An hơi ửng đỏ, có lẽ là do nóng. Làn da mềm mại trắng nõn khiến người ta muốn hôn lên.

Tầm nhìn của Sở Thần An bắt đầu mơ hồ, suy nghĩ trong lòng đã sớm xoay chuyển nghìn lần.

Cậu nhớ lại những gì mà mình thấy trong rừng hôm đó… Quan tài đôi âm u, di ảnh trắng đen trang nghiêm, tất cả các loại chuông và bùa chú kỳ lạ, khói của nến trắng và Lam Húc đang nhìn chăm chú vào di ảnh của mình.

Đột nhiên, tiếng "ong" thật lớn lướt qua tâm trí cậu, xung quanh im lặng như tờ.

Trong đầu cậu lại hiện bông hoa đỏ tươi bị Lam Hoài nhốt trong phòng tỏa ra hương thơm mê người, dẫn dắt cậu tới gần.

Một bước, hai bước, ba bước...

Đột nhiên bông hoa như dây leo quấn quanh cổ tay cậu. Không ngừng hòa mật hoa trí mạng vào máu của cậu.

Sở Thần An cả kinh. Sau khi tỉnh táo cúi đầu nhìn thì thấy là Lam Húc đang nắm cổ tay cậu, ân cần nhìn cậu.

Lam Húc giơ tay sờ trán cậu: "Cảm mạo sao?"

Khoảng cách giữa cậu và Lam Húc rất gần. Sở Thần An nhìn đôi mắt nguy hiểm mà quyến rũ của anh thì lập tức rũ mắt lắc đầu. Tim tăng tốc đập thình thịch.

Cậu trả lời: "Không."

Cậu không dám nhìn vào mắt Lam Húc. Cậu sợ không cẩn thận sẽ bị lưới đen nuốt chửng không còn sót gì, cuối cùng lại trốn không thoát.

Sở Thần An ngồi xổm ở góc tường trông rất nhỏ gầy.

Lam Húc cười hỏi: "Vậy sao thấy tôi lại bỏ chạy?"

Sở Thần An mím môi không trả lời, hai má cậu ửng đỏ vô cùng đáng yêu.

Lam Húc muốn nâng tay véo một chút. Anh không hỏi nữa, cất giọng mềm mại nói với cậu: "Hôm nay tôi đến miếu tế một chuyến, có thể nơi đó đã rất náo nhiệt rồi. Muốn tôi đưa cậu đi xem không?"

Sở Thần An ngước mắt lên.

"À, tôi quên mất." Lam Húc lại nói: "Hình như cậu từ hướng đó đi đến."

Tim Sở Thần An đập thình thịch.

"Thế nào, có phải rất nhiều người không?" Lam Húc ngồi xổm, tùy ý hỏi: "Vui không?"

Lam Húc xem lễ cầu nguyện sống laij trang nghiêm thành lễ hội vui vẻ, dáng vẻ không để ý.

Sở Thần An do dự rất lâu mới to gan hỏi một câu: "Anh trai anh… Thật sự có thể sống lại sao?"

"Ừm." Sự vui tươi của Lam Húc vẫn không giảm, giải thích cho cậu: "Thần An, cậu đừng sợ! Đây là phong tục ở nơi này của chúng tôi. Trước kia anh trai tôi là vu cổ sư trong trại, rất lợi hại. Chỉ cần bảo quản cơ thể tốt thì có thể sống lại."

"Nhưng mà…" Lam Húc chớp chớp mắt: "Tôi còn lợi hại hơn anh trai."

Sở Thần An siết chặt ngón tay, lại hỏi: "Vậy mấy năm trước anh đi thành phố làm gì vậy?"

Cậu nhớ rõ lần trước đến phó bản này chưa từng nghe đến cái tên Lam Húc.

Có lẽ Lam Húc chỉ là vu cổ sư, có thể nhìn ra được linh hồn của cậu nhưng không vạch trần thân phận của cậu.

Lam Húc nhìn cậu một cái. Anh chậm rãi vuốt ngón tay, nụ cười cũng biến mất, im lặng vài giây mới nói: "Để ngủ."

Sở Thần An cho rằng anh đang nói đùa, cậu nhỏ giọng hỏi một lần nữa: "Anh nói cái gì vậy?"

"Không có gì." Lam Húc đứng lên: "Cũng không có gì, đi xử lý việc làm ăn của gia đình mấy năm."

Sở Thần An gật đầu.

Cậu nhớ rõ Lam Hoài đã nói với cậu, gia tộc nhà họ Lam rất lớn. Có người trong tộc sẽ chuyển đến thành phố ở, trong đó có cha hắn.

Ông nội Lam Hoài là vu cổ sư truyền thống rất cổ hủ, ông cho rằng người nhà họ Lam thì đời đời phải ở núi Vu Lan.

Năm đó, cha Lam Hoài không để ý sự phản đối của ông nội, đưa vợ và mười mấy người trong tộc chuyến đến thành phố sống. Cha Lam Hoài lập nghiệp ở Độ Hải, sau đó sáng lập mấy công ty kinh tế. Mà Lam Hoài và Lam Húc chính là người thừa kế trực hệ.

Năm đó sau khi mẹ Lam Hoài mang thai thì không thể không trở về trại dưỡng thai. Sau khi sinh con, mẹ Lam Hoài qua đời để lại cặp song sinh Lam Hoài và Lam Húc.

Cũng vì thế mà Lam Hoài bị ông nội của hắn buộc phải ở lại trại, hẳn là Lam Húc cũng vậy.

Sau đó có lẽ vài năm sau khi ông nội Lam Hoài qua đời, Lam Húc mới được cha đón đến thành phố.

"Vậy sao anh lại về?" Sở Thần An hỏi.

"Tôi cảm thấy kiếm tiền rất nhàm chán nên tìm vài người phụ trách đại diện rồi quay về." Lam Húc nói: "Ở chỗ này rất tốt, non xanh nước biếc, tiền còn có thể gửi đến tận tay."

Lam Húc ngọt ngào nói: "Hơn nữa, tôi trở về thì có thể gặp cậu."

Sở Thần An ngây ngốc chớp mắt hai cái.

Logic trong lời nói của Lam Húc cất giấu hai hàm nghĩa.

Trở về lại bất ngờ gặp được cậu hay là trở về vì để gặp cậ

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play