Sở Thần An cảm giác mình không thể nhúc
nhích. Hai tay cậu bị trói chặt, hơi lạnh thấu xương vờn quanh người cậu.
"An An."
"An An..."
"Anh nhớ em rất nhiều!"
Giọng nói lạnh lẽo của Lam Hoài không
ngừng vang lên bên tai Sở Thần An. Cậu chỉ có thể đắm chìm trong bóng tối hỗn
độn, khó có thể thoát ra.
Sở Thần An bật dậy, đầu đầy mồ hôi. Cậu
đã gặp ác mộng suốt đêm.
Cảm giác quỷ đè trên giường cũng không
dễ chịu lắm nhưng giấc mơ đó quá chân thật khiến cậu không thể phân biệt đó là
giấc mơ hay là thực tế.
"Thức rồi à?"
Sở Thần An kinh ngạc ngước mắt lên,
không kịp đề phòng mà nhìn vào đôi mắt xanh biếc kỳ lạ.
Lam Húc ngồi trên ghế trúc cách đó
không xa, anh cười tươi đến mức mày cũng cong lên. Chuông bạc trên áo tím của
anh phát ra hai tiếng lanh lảnh giống như sợi dây mê hoặc lòng người.
"Sao anh lại ở đây?"
Sở Thần An hoảng sợ không hề nhẹ. Dáng
vẻ của Lam Hoài và Lam Húc trước mặt cậu giống nhau như đúc.
Nơi này là phòng của cậu, sao đột nhiên
Lam Húc lại vào?
Cậu cảnh giác nhìn Lam Húc, siết chặt
chăn trong tay.
Lam Húc rất đẹp, môi hồng răng trắng,
ngũ quan có nét thâm thúy và độc đáo của dị tộc.
"Xin lỗi, quên giải thích với
cậu!" Anh cười vô hại: "Là bạn học của cậu nói hình như cậu bị sốt mà
trong homestay không có thuốc cảm nên đi tìm tôi giúp. Tôi đã sắc chút thảo
dược và chườm đá cho cậu nên bây giờ đã hạ sốt rồi."
Sở Thần An cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay
của mình, đã hai giờ chiều.
Cậu giơ tay sờ sờ trán mình, quả thật
hơi lạnh. Đầu giường còn có một túi chườm đá tỏa ra hương thơm thoang thoảng.
Chẳng trách đêm qua cậu vô cùng đau
đầu. Hóa ra là sốt.
Sở Thần An cúi đầu, đành phải khách sáo
nói cảm ơn: "Cảm ơn!"
"Không cần khách sáo. Tối hôm qua
lạnh sao? Tôi thấy cậu vẫn luôn run rẩy." Hai tay Lam Húc đan chéo, nói:
"Ban đêm trong trại lạnh, buổi tối nhớ đắp chăn lại."
Sở Thần An gật đầu, cậu hơi buông lỏng
cảnh giác ánh mắt trong veo của Lam Húc. Trông nụ cười của Lam Húc vừa nhiệt
tình lại sạch sẽ, là nét thuần khiết, quyến rũ và lạ lùng của dị tộc.
Nhưng cậu vẫn không dám nhìn Lam Húc,
không dám nhìn khuôn mặt giống Lam Hoài.
Mặc dù tính cách của họ hoàn toàn trái
ngược.
Lam Hoài lạnh lùng nham hiểm, Lam Húc
ấm áp hào phóng.
Sở Thần An rũ mắt, một giọt mồ hôi
trong suốt trượt từ gò má xuống cằm cậu. Trên đôi môi hồng hào tỏa ra ánh sáng
ẩm ướt.
Quyến rũ và trắng trẻo.
Lam Húc cười, híp mắt nhìn chằm chằm
vào khuôn mặt tuấn tú của Sở Thần An hồi lâu.
Chờ Sở Thần An nhận ra ánh mắt của anh
thì Lam Húc mới nói: "Bạn học của cậu đi bưng canh, hẳn là sẽ trở lại
nhanh thôi. Vậy tôi về trước, cậu nghỉ ngơi thật tốt."
Sở Thần An sửng sốt gật đầu, nói một
tiếng được. Sau khi Lam Húc rời đi, âm thanh máy móc của hệ thống tự động vang
lên:
【Đinh!】
【Vui lòng xác nhận danh tính người chơi của ngài.】
【Tên người chơi: Sở Thần An】
【Nhân vật: Sinh viên năm nhất khoa mỹ thuật ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.