Sở Thần An trốn sau cột đá vài phút, cậu vô cùng hốt
hoảng. Trong lúc nhất thời đại não cũng trống rỗng.
Nếu Bùi Diễn thật sự bắt được cậu thì cậu sẽ thật sự xong
đời.
Chẳng lẽ là Bùi Diễn nhìn thấy video Bạch Lâm đăng trên
mạng, sau đó liền tìm tới đây?
Phòng Thanh Lâm cũng cẩn thận đứng bên cạnh cậu. Thấy Sở
Thần An không nói lời nào, cậu ấy cũng không dám mở miệng.
Cậu ấy thò đầu ra, nhanh chóng nhìn quanh chỗ đỗ xe đối
diện hồ nước một vòng. Khi thấy mấy người kia đều đã rời đi cậu ấy mới quay
người lại, kề sát Sở Thần An, nhắc nhở cậu: "Thần An, họ đã đi rồi."
Lúc này Sở Thần An mới hoàn hồn, cậu thở ra một hơi.
"Có chuyện gì với cậu vậy? Có phải… Cậu nhìn thấy ai
không? "Phòng Thanh Lâm nhìn sắc mặt cậu không thích hợp, trong mắt đầy
quan tâm và lo lắng.
"Không có gì." Sở Thần An lắc đầu, đút bàn tay
đổ mồ hôi vào trong túi: "Chúng ta trở lại lớp học đi!"
Không thể ở đây lâu hơn.
"Được." Phòng Thanh Lâm liên tục gật đầu, đuổi
theo bước chân của Sở Thần An.
Họ trở lại lớp A khối 12, Sở Thần An đi ở phía trước, vừa
vào cửa đã nghênh đón rất nhiều ánh mắt nóng bỏng.
Sở Thần An thấy vậy thì vô cùng mất tự nhiên. Cậu bước
nhanh trở về chỗ ngồi của mình thì phát hiện trên bàn chất đầy bánh ngọt và đồ
uống, hoàn toàn che phủ hết sách vở của cậu.
Bước chân của cậu dừng lại, không biết phải phản ứng như
thế nào với những biểu hiện tốt này.
Bầu không khí trong lớp học vẫn im lặng, tất cả mọi người
đều cúi đầu, không hề nghe thấy một tiếng xì xầm nói chuyện.
Ít nhất có mười mấy nam sinh ngồi tại chỗ cúi đầu nhưng
thật ra đều đang nhìn trộm Sở Thần An.
Buổi trưa mặt trời đã lên cao nên hơi nóng, thế là Sở
Thần An liền cởi áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng.
Áo sơ mi vừa vặn phác họa vòng eo thon thả, tôn làn da
trắng đến phát sáng của cậu, khuôn mặt không gì sánh được kia cũng đủ để cho
rất nhiều người điên cuồng.
Có lẽ là bị quản lý khép kín quá lâu nên rất nhiều nam
sinh chỉ cần liếc mắt nhìn Sở Thần An một cái cũng đã không kiềm chế được muốn
tán tỉnh để tìm bạn đời.
Họ đều âm thầm chú ý động tác tiếp theo của Sở Thần An.
Phòng Thanh Lâm ngồi xuống trước bàn cậu cũng quay đầu
lại nhìn Sở Thần An.
Sở Thần An đứng tại chỗ sửng sốt hai ba giây rồi trực
tiếp đi tới ôm những đồ ăn vặt kia lên. Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người,
cậu đặt nó lên bàn trống ở góc tường.
Sở Thần An cố gắng làm cho vẻ mặt của mình trở nên lạnh
lùng. Cậu cau hàng chân mày xinh đẹp nhìn xung quanh, lạnh lùng nói: "Đồ
đạc tôi đều để ở đây rồi, của ai thì sau khi tan học các cậu tự cầm về. Sau này
đừng đưa cho tôi nữa, tôi không cần."
Lúc Sở Thần An vừa lên tiếng, có mấy bạn học lập tức xoay
người nhìn cậu với ánh mắt nóng bỏng khiến cho Lúc Sở Thần An nói tiếp trong lo
lắng.
Giọng nói yếu ớt, âm thanh mềm mại của cậu vang lên trong
lớp học, không giống như cậu dự đoán nhưng cũng không sao, cậu cũng đã nói hết
những lời cần nói rồi.
Đám người này cũng nên biết biết khó mà lui đi.
Sở Thần An ngồi trở lại chỗ của mình, vừa mở trang đầu
tiên của sách vật lý ra thì chợt nghe thấy xung quanh truyền đến tiếng thì thầm
bàn tán.
"Cậu ấy thật đáng yêu thật đấy, thế mà không trực
tiếp ném vào thùng rác."
"Đúng vậy."
"Âm thanh thật mềm mại, thật dễ nghe."
"Tôi càng thích hơn rồi đấy."
......
Sở Thần An: "..."
Họ nói nhỏ, âm thanh rất nhẹ nhưng thính giác của Sở Thần
An nhạy bén nên cậu đều nghe thấy.
Tay đang lật sách của cậy dừng lại, siết chặt góc sách.
Chờ tiếng thì thầm bàn tán dừng lại không lâu thì Sở Thần
An lại nghe thấy một tiếng cười chế nhạo.
Người cười chế nhạo ngồi ở hàng cuối cùng của tổ một, tay
cậu ta gối sau gáy tựa vào ghế, ngoại hình đẹp trai. Cậu ta đang nhắm mắt dưỡng
thần.
Sở Thần An liếc xéo cậu ta một cái, bất mãn mím đôi môi
hồng hào.
Vì sao NPC này lại cười, là vì cậu không đủ hung dữ sao?
Cậu biết NPC kia, NPC kia tên là Tang Tuấn, cũng là học
sinh mới chuyển trường giống cậu.
Cả một buổi sáng trôi qua nhưng đây là lần đầu tiên Sở
Thần An thấy cậu ta mở mắt.
Tang Tuấn mở mắt, liếc nhìn Sở Thần An.
Cậu ta và Sở Thần An nhìn nhau một cái thì cậu vội thu
hồi tầm mắt, cúi đầu đọc sách.
Tang Tuấn và Sở Thần An ngồi cùng một hàng, Sở Thần An
ngồi ở hàng cuối cùng của tổ hai còn cậu ta thì ngồi ở hàng cuối cùng của tổ
một.
Tang Tuấn chống tay nằm sấp trên bàn, ánh mắt của cậu ta
đi dạo trên sườn mặt của Sở ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.