Sở Thần An vừa nghe Bùi Diễn nói chuyện thì sợ hãi đến mức bả vai run rẩy khiến khuỷu tay vô tình chạm vào bình hoa bên cạnh thảm.

Trong phòng vang lên một tiếng "choảng" giòn tan.

Cậu sợ mình lên tiếng nên vội vàng che miệng, lo lắng đến nỗi run rẩy.

Bùi Diễn nghe thấy tiếng động thì nghiêng đầu liếc mắt nhìn chỗ kia, hắn cũng không vội, từ từ lật một trang sách.

"Bây giờ bảo bối không muốn ăn cũng không sao, chờ đến lúc em muốn ăn thì đến ăn." Bùi Diễn rũ mắt nói.

Sở Thần An liếc mắt nhìn thức ăn trên bàn, mùi thơm mê người hòa vào bầu không khí xung quanh, cậu lại lặng lẽ nuốt nước bọt.

Trông có vẻ ngon.

Thật muốn ăn bánh sữa trắng đó...

Không. Không thể ăn thức ăn của tên biến thái.

Cậu nói với chính mình.

Một lúc lâu sau.

"Bảo bối." Bùi Diễn giơ tay lên, đồng hồ đeo tay lóe ra ánh sáng theo động tác của hắn. Hắn nhẹ nhàng lắc ly rượu vang: "Nếu em đi ra ngay bây giờ, có thể anh sẽ không tức giận."

Sở Thần An thận trọng thở một hơi.

Đây là Bùi Diễn đang nhắc nhở cậu. Bây giờ mình đi ra và chờ bị Bùi Diễn bắt được là hai chuyện hoàn toàn khác nhau…

Ở trong lòng Sở Thần An rối rắm một hồi lâu nhưng vẫn quyết định theo đến cùng.

Dù sao đi nữa cậu cũng phải vượt qua phó bản phụ trợ.

Bùi Diễn chờ đợi hồi lâu, thấy xung quanh vẫn im lặng không có tiếng động thì lại buông ly rượu trong tay xuống.

Hắn bắt đầu chia sẻ chuyện năm năm qua với Sở Thần An.

"Trường phía đối diện đã xây một cây cầu vòm mới, ngay trên hồ mà chúng ta thường đi dạo. Nếu bảo bối muốn xem thì chúng ta có thể trở lại xem."

Cái rắm.

"Tôi chưa bao giờ đến hồ với anh. Rõ ràng mỗi lần đều là anh lén lút theo dõi tôi ở phía sau!" Ở trong lòng Sở Thần An thầm nghĩ.

Một tháng đầu khi cậu tới phó bản này chỉ nói chuyện với Bùi Diễn ba lần. Lúc đầu cậu còn rất sợ hắn.

Bởi vì ấn tượng ban đầu của người này chính là một người lạnh lùng nghiêm cẩn, Bùi Diễn giống như tảng băng trôi ở trên mây, không khỏi làm cho người ta cảm thấy có khoảng cách và đẳng cấp thần bí mà nghiêm trang.

Sở Thần An chỉ cần nhìn thẳng vào ánh mắt sâu thẳm lạnh lùng của hắn thì sẽ tránh né tầm mắt của hắn ngay lập tức.

Cậu còn tưởng rằng Bùi Diễn không nhận ra mình.

Nhưng kết quả là gì?

Ngay cả sữa tắm mà cậu dùng tắm rửa mỗi đêm, mặc quần xỏ chân nào trước hắn cũng biết rõ ràng.

Đây là sau này Sở Thần An mới biết được.

Bùi Diễn từng điên cuồng thầm mến cậu một thời gian dài.

"Bảo bối, em không biết đâu. Cây lê em trồng trước sân đã lớn rồi, hai năm nay còn nở hoa rất nhiều lần." Bùi Diễn tiếp tục nói, hắn nhẹ nhàng vân vê lòng bàn tay: "Nhưng cũng không sao, bây giờ bảo bối đã trở lại, về sau mỗi năm chúng ta đều có thể ngắm hoa nở."

......

Sở Thần An nghe vậy thì cúi đầu, tâm trạng của cậu trở nên phức tạp.

Mười phút sau. Bùi Diễn không nói nữa.

"Bảo bối, em cứ tiếp tục như vậy sẽ đói đấy." Hắn đứng dậy: "Như vậy đi, anh lên xe chờ em. Bảo bối cứ ăn trước cái đã, chờ khi em suy nghĩ kỹ thì xuống xe nhé?"

Hắn nói xong thì nhìn mặt tường nơi Sở Thần An đứng rồi liền xoay người mở cửa rời khỏi phòng.

Sở Thần An ngước mắt lên, cẩn thận nhìn bóng lưng rời đi của Bùi Diễn.

Đây là Bùi Diễn muốn lấy lùi làm tiến sao?

Sở Thần An đã bị lừa gạt quá nhiều lần ở hai phó bản đầu tiên cho nên lần này cậu thật sự nhớ rất lâu.

Cậu vẫn duy trì trạng thái tàng hình như trước, đi tới trước bàn rồi đứng đó, thật cẩn thận cầm lấy miếng bánh sữa kia, cắn nhẹ một cái.

Cậu cảm thấy dường như trong lòng có pháo hoa nổ tung.

Bánh sữa ngọt mà không ngấy,

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play