Trong ánh mắt Lam Hoài lộ ra sự u ám
nguy hiểm. Sở Thần An nhìn trái phải sau lưng, ánh mắt linh động hiền hòa né
tránh.
Cái gì mà thổi huyên¹, rõ ràng là lừa
gạt cậu!
Huyên¹ (埙): là một loại
sáo hình cầu, có nguồn gốc từ Trung Quốc. Rất nhanh, Lam Hoài đã đến gần.
Sở Thần An còn chưa kịp phản ứng đã bị
hắn ôm eo đẩy ngã trên giường lớn êm ái. Hai tay cậu bị nắm chặt, Lam Hoài đè
trên người rất nặng, cậu ngửi được mùi hương thoang thoảng trên cổ Lam Hoài.
"A." Sở Thần An bị hôn môi,
Lam Hoài nâng cằm cậu lên. Hơi thở mang theo sự nóng bỏng mờ ám.
Cậu bị hôn hồi lâu, buộc phải hé mở
miệng dây dưa với răng môi của hắn. Sau khi kết thúc, khóe môi ướt át còn nối
liền một sợi chỉ bạc.
Giờ phút này Sở Thần An bị hôn đến hơi
mê ly, khuôn mặt xinh đẹp phủ lên một tầng nóng đỏ. Ánh mắt mơ màng mang theo
một chút nhu hòa.
Lam Hoài si mê nhìn cậu thật lâu. Ngón
tay vuốt ve cánh môi cậu, lát sau mới hỏi: "Hôm nay đi đâu vậy?"
Tuy rằng hắn đã biết nhưng vẫn muốn
nghe đích thân Sở Thần An nói.
"Không đi đâu cả..." Bầu
không khí quá mức nóng bỏng làm cho Sở Thần An hơi hỗn loạn. Cậu thở hổn hển
trả lời: "Chỉ đi homestay một chuyến. Vậy hôm nay anh đi đâu vậy?"
"Đi miếu Vu Thần." Lam Hoài
nhẹ nhàng sửa sang lại mái tóc ướt đẫm mồ hôi của Sở Thần An.
Sở Thần An hỏi: "Đến đó làm
gì?"
Không phải Lam Hoài đã sống lại rồi
sao, sao còn phải đến cái nơi u ám đó?
"Không có gì, xử lý một số
việc." Lam Hoài chậm rãi cởi một nút áo của Sở Thần An: "Đúng rồi,
những xác chết dưới tầng hầm của homestay đều đã được xử lý sạch sẽ. Sau này em
không cần sợ hãi, muốn đi đâu cũng được. Nhà chúng ta rất an toàn."
Giống như Lam Hoài đang an ủi cậu, cũng
vô hình trung nói cho cậu biết, sau này cậu phải sống ở chỗ này.
Sở Thần An ngây ngô nhìn hắn. Lam Hoài
vừa dứt câu thì bắt đầu hôn cậu ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.