Tô Ý suýt chút nữa thì đã không cầm chắc được đũa, cô trừng
mắt nhìn tin nhắn trên màn hình điện thoại, cảm thấy có hơi kỳ lạ, mà cũng có
chút kinh ngạc.
Tô Ý nghĩ tới những sắp xếp của ngày mai, có lẽ là thảo luận
về các câu hỏi phỏng vấn khảo hạch của cuối kỳ với các thành viên trong nhóm,
mặc dù bây giờ cô vẫn chưa được thêm vào.
Vì thế cô thành thật giải thích trên điện thoại di động.
[Tô Ý]: Ngày mai tôi phải chuẩn bị phỏng vấn sát hạch cuối
kỳ.
Nhưng cô hơi tò mò không biết tại sao Lâm Thanh Hứa lại đột
nhiên hỏi như vậy, cô có một ý nghĩ nhỏ là Lâm Thanh Hứa muốn tìm cô, nhưng rất
nhanh cô đã tự mình bác bỏ.
Cô mong đợi nhưng không dám.
Dù sao mình cũng là một người ngay cả wechat cũng phải do dự
nửa ngày mới dám gửi đi, làm sao có thể chịu đựng được loại mong đợi cần phải
có dũng khí thật lớn này chứ.
Nhưng trong lòng cô lại cảm thấy ngứa ngáy như bị con mèo
nhỏ gãi, Tô Ý vẫn không nhịn được, nói thêm một câu.
[Tô Ý]: Sao vậy?
Có lẽ người đầu dây bên kia đang xem điện thoại di động, nên
vừa thấy tin nhắn thì ngay lập tức trả lời lại.
[Lin]: Giáo viên hướng dẫn của chúng tôi chiêu đãi khách ăn
tối, mọi người đều nói muốn cậu tới, dù sao lần tuyên truyền này cậu là người
bỏ ra nhiều công sức nhất.
Phản ứng đầu tiên của Tô Ý là cự tuyệt, vì liên hoan chuyên
nghiệp của phục hồi văn vật cô đi không thích hợp.
Cô liếm liếm môi, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ lên màn hình
điện thoại di động.
[Tô Ý]: Tôi không đi, cảm ơn các cậu nha.
[Lin]:OK
Cuộc đối thoại của hai người dừng lại ở đây, Tô Ý nhìn trong
một lúc, cất điện thoại di động và tiếp tục ăn cơm.
Bên kia Lâm Thanh Hứa đưa giao diện trò chuyện cho giáo viên
hướng dẫn xem.
“A, cô bé không đến. Thật đáng tiếc, lần này nhờ có cô ấy,
nếu không video chúng ta đăng lên tài khoản công chúng sẽ không nhận được phản
hồi tốt như vậy, thậm chí còn được đăng lên nhiều nền tảng truyền thông khác,
rất nhiều người khen video này và học viện của chúng ta.”
“Đúng vậy." Lâm Thanh Hứa thản nhiên gật đầu phụ họa.
“Đáng tiếc người ta lại từ chối. Ai, thầy cũng không thể ép
buộc người ta." Thầy hướng dẫn cầm lấy bình giữ nhiệt uống một ngụm.
"Lúc trước em từ chối, chẳng phải thầy đã thuyết phục
em để em diễn sao?" giọng nói của Lâm Thanh Hứa vang lên đúng lúc, trong
sự lạnh nhạt xa cách lại âm thầm ẩn chứa vài phần ám chỉ.
"Đúng vậy, thầy đã hỏi lại giáo viên, nói như thế nào
người ta cũng là đại công thần của học viện chúng ta, học viện chúng ta cũng
không thể vong ân phụ nghĩa." Giáo viên hướng dẫn càng nghĩ càng cảm thấy
không tệ, lập tức mở điện thoại ra gửi tin nhắn cho giáo viên hướng dẫn của Tô
Ý.
“Này, ông Lộ, tôi muốn gặp một người của học viện các ông.”
"Ấy, chính là Tô Ý, là một cô gái rất đáng yêu, tuyên
truyền lần này của học viện chúng tôi có thể được nhiều người công nhận và khen
ngợi như vậy đều là nhờ có cô bé đó."
“Cô bé đủ sáng tạo, cũng rất có năng lực.”
"Tôi muốn hỏi cô bé có thể đến dùng bữa liên hoan với
học viện chúng tôi được không?"
“Nếu không người của học viện chúng ta đều cảm thấy rất
tiếc, ông cũng biết người của học viện chúng ta rất cứng đầu, nhất định phải
báo đáp mới được thoải mái.”
Đối phương cười và mắng một câu mọt sách, giáo viên hướng
dẫn đáp lại: "Vâng vâng vâng, chúng tôi là mọt sách, tích cực không phải
là được rồi sao, cứ nói như vậy đi, hỏi giúp tôi một chút.”
Lâm Thanh Hứa ở một bên không nói chuyện, chờ giáo viên
hướng dẫn nói chuyện điện thoại xong.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).