So với sự nhạy bén của Cố Thời Dị, Trần Tuấn Hàng có vẻ là
người thiếu suy nghĩ, anh ta nhìn Quan Tố Thư cười nhạo một tiếng: "Cậu
không thích tôi cũng không cần phải viện cớ như vậy."
Quan Tố Thư kén chọn từ tiểu học cho đến đại học, đã năm ba
đại học mới nói là có bạn trai, anh ta bị điên mới tin cô.
Quan Tố Thư lười để ý đến anh ta, điều cô để ý chính là câu
"Có phải anh cũng biết người đó không?" của Cố Thời Dị, cô biết có lẽ
Cố Thời Dị đã đoán được điều gì đó.
Cô vẫn... chưa chuẩn bị sẵn sàng gánh vác cơn bão dữ dội
trong nhà, cho nên dù cô đã nghe rõ ràng, vẫn giả ngây giả ngô hỏi Cố Thời Dị:
"Anh nói cái gì?"
Cố Thời Dị mím chặt môi, một hồi lâu, anh thu hồi sức lực,
bàn tay nắm chặt cổ áo Trần Tuấn Hàng dần buông lỏng, anh không hỏi lại nữa.
Thành công lừa gạt, Quan Tố Thư thở phào nhẹ nhõm.
Cố Thời Dị ngồi xuống ở vị trí bên phải cách cô hơi xa, anh
tựa lưng vào ghế, vuốt tóc một cái, tóc của anh dài, bị anh vuốt ra sau đầu, lộ
ra một khuôn mặt quá mức tinh xảo, khóe miệng luôn mỉm cười ngày xưa đã trở nên
lạnh băng.
Bầu trời hôm nay không có mây, ánh sáng mặt trời càng trở
nên nóng bỏng.
Bên ngoài đường đua chỉ có vài tán cây rung rinh trong gió,
sự trống trải khó tả hoàn toàn bất đồng với nhiệt huyết sôi trào của sân thi
đấu trong tưởng tượng của cô.
Cô ngồi xuống, mũ che nắng che lấy mặt cô, đổ một mảnh bóng
râm lên khuôn mặt cô.
Cô ấy xem không hiểu trận đấu, cũng không có lời nào để nói
với hai người bên cạnh, lúc này mới chính thức cảm giác được một loại nhàm chán
và vắng lặng.
Trần Tuấn Hàng cũng hùng hổ ngồi xuố ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.