Thẩm Kinh Từ luôn có cảm giác có chuyện gì đó không đúng,
nhưng lại không biết sai chỗ nào.
Ngày mai đã là thứ bảy rồi, thứ hai đã phải xét duyệt, theo
lý thuyết thì đã sắp đến hạn deadline rồi, nhưng vẫn không thấy Lưu Giai Tư
liên lạc gì với cô.
Điều này khiến Thẩm Kinh Từ có chút phiền muộn, cô chỉ đành
ngồi ngây ngốc trong khách sạn mà buồn bực. Chả biết cái người Lưu Giai Tư này
bị làm sao, nhưng giờ cô đang hối hận về việc đã nhận vị trí này.
Nhưng khi biết tin, thì thật sự cô lại muốn trốn tránh.
Vấn đề là cô thực sự không muốn nhìn thấy ảnh của hai người
bọn họ một chút nào, trong điện thoại, cô kể lại mọi chuyện với Khâu Sam Nguyệt
khiến người luôn cười nói hoạt bát như cô ấy cũng phải trầm mặc.
Khâu Sam Nguyệt lắp bắp hỏi cô: “Như vậy, như vậy không phải
quá cẩu huyết ư?”
Thẩm Kinh Từ suy tư, nhẹ giọng trả lời: “Hình như là có
chút.”
Khâu Sam Nguyệt khô khan nuốt nước bọt:
“Từ Từ, bà biết không, bây giờ bà giống như nhân vật nữ 2
ánh trăng sáng và nốt chu sa đồ đó.”
“Hả?”
Khâu Sam Nguyệt thao thao bất tuyệt: “Chính là cái kiểu chất
xúc tác giúp nam chính và nữ chính gần nhau hơn ấy.”
“...”
Cả hai đồng thời im lặng sau câu nói của Khâu Sam Nguyệt.
Một lúc sau, Thẩm Kinh Từ vẫn không nhịn được mà ai oán:
“Tôi còn nghĩ rằng bà sẽ an ủi tôi cơ?”
Khâu Sam Nguyệt ngay lập tức sửa miệng: “Tất nhiên là tôi an
ủi bà mà!”
Nhưng đang nói thì giọng cô nàng nhỏ dần đi, hỏi Thẩm Kinh
Từ: “Nhưng mà Từ Từ này, bà còn thích Trần Trì Ngự không??”
Khâu Sam Nguyệt không đợi cô trả lời liền nói thêm: “Tôi cảm
thấy, có lẽ bà nên buông đi, hoàn toàn buông bỏ anh ấy.”
Năm đó họ chia tay, trong trường không khỏi bàn tán sôi nổi,
nhưng qua một thời gian cũng thấy chuyện này thật bình thường, chuyện hai người
họ chia tay không sớm thì cũng muộn, nó như một điều hiển nhiên.
Trong khoảng thời gian đó, Thẩm Kinh Từ bận rộn chạy qua
chạy lại giữa trường học và bệnh viện khiến cô không có chút thời gian rảnh rỗi, thế nên mỗi ngày đều bình thường
không nghĩ được nhiều nữa, cho đến một lần có người chụp ảnh Thẩm Kinh Từ trong
bệnh viện mà đăng lên diễn đàn, lan truyền nguồn tin xấu về Thẩm Kinh Từ như
việc cô bị ruồng bỏ, nhịn ăn nên nhập viện,...
Diễn đàn ngay lập tức trở nên sôi nổi bàn luận khiến Khâu
Sam Nguyệt nổi nóng, nhưng Thẩm Kinh Từ lại lắc đầu nói không sao.
Diễn đàn đang bàn luận sôi nổi thì lại bị đảo ngược câu
chuyện là chính Trần Trì Ngự mới là người bị đá.
Việc cô dám đá cậu con cưng của trời càng hot hơn, dư luận
bắt đầu chê bai Trần Trì Ngự loại ba hoa ngạo mạn, loại như anh ta bị đá đúng
là đáng đời, là báo ứng của anh.
Tin đồn nổi lên gây sốt trong ba ngày khiến tất cả tin tức
xấu ban đầu về Thẩm Kinh Từ hoàn toàn biến mất. Giống như giúp cô tẩy trắng
sạch sẽ việc cô bị ruồng bỏ.
Chỉ có Khâu Sam Nguyệt phát hiện điều gì đó không ổn khi vào
năm hai, lúc cô nhìn thấy tấm vé máy bay trong chiếc hộp của Thẩm Kinh Từ.
Anh Quốc, 12/4.
Nhưng ngày hôm đó Thẩm Kinh Từ vẫn ngồi trong ký túc xá, vẫn
sinh hoạt như quỹ đạo ngày thường.
Khâu Sam Nguyệt không dám hỏi, nhìn thấy Thẩm Kinh Từ vẫn
bình thường như mọi khi nhưng cảm nhận được trong lòng của cô vẫn không thể
quên.
Thẩm Kinh Từ mân mê chiếc nhẫn hình bán nguyệt trên tay
mình, che đi hình xăm màu đen trên ngón tay. Cô trầm mặc suy tư rồi nói: “Tôi
sẽ thử xem, hẳn là sẽ ổn thôi...”
Suy nghĩ quá nhiều khiến đầu đau nhức cả một đêm không cách
nào an giấc được, trước khi xuất phát, Thẩm Kinh Từ vẫn luôn suy nghĩ, hy vọng
rằng việc quay phim này có thể kết thúc một cách suôn sẻ.
Chuyến đến thành phố A
này khác nhiều so với những gì cô nghĩ đến.
Lưu Giai Tư cố tình đi chung với Thẩm Kinh Từ, vẫn luôn an
ủi và trấn an cô sẽ không có vấn đề gì xảy ra.
Thẩm Kinh Từ một bên lướt điện thoại xem tin tức về Cố Niết,
một bên gật đầu đồng ý với Lưu Giai Tư.
“Em nói cái gì, buổi tối cũng có sắp xếp?” Lưu Giai Tư vì
đường xa nên không nhịn được mà hỏi.
Thẩm Kinh Từ cong môi nghiêng đầu nói với Lưu Giai Tư: “Hẳn
đến chiều là có thể hoàn thành”
Lưu Giai Tư nói một cách chắc chắn: “Chắc là có thể, chị
thấy thái độ lần này của cô ấy cũng khá tốt.”
Dù sao cô cũng không phải là người nhìn vào quá khứ, nghĩ
vậy khiến cô thả lỏng không ít.
Dịch Thuận Từ thấy cô từ xa đã cười tươi chào đón, Thẩm Kinh
Từ thật sự không hiểu những người này muốn làm gì
Từ đó đến khi cảnh quay chụp kết thúc, Lưu ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.