Ánh đèn trong tiệm
giặt quần áo tạo hiệu ứng sạch sẽ, trong không khí có một mùi hương khô ráo của
chất giặt xả. Tiếng vang hơi ầm ầm kia, hình như đến từ máy móc đang hoạt động
đằng sau.
Nhân viên trước quầy
thu ngân đang cầm chiếc áo khoác chất nỉ mỏng của Hạ Ly, kiểm tra vết bẩn là dấu
chân kia, lại lật nhãn mác xem thành phần chất vải.
Nói chung là tác
phong làm việc của bọn họ, mỗi một mục đều kiểm tra rất cẩn thận.
Động tác chậm rãi
đó, kéo dài thời gian vô cùng, làm cho Hạ Ly có một loại ảo giác là dường như
cô có thể nghe thấy tiếng tích tắc của kim đồng hồ đang dịch chuyển trong chiếc
đồng hồ trên tay Yến Tư Thời ở bên cạnh.
Cô thoáng đưa tầm mắt
nhìn sang một cái, nhưng chỉ nhìn đến cánh tay của Yến Tư Thời là lại thu về,
không dám nhìn lên sườn mặt của anh.
Lúc hoàn toàn vô
tình thì không có gì, nhưng một khi có ý thức, thần kinh sẽ không tự chủ được
mà trở nên căng thẳng, không khỏi khống chế ý chí chủ quan của cô.
Nhân viên công tác
viết thông tin lên tấm card, nhét vào trong túi áo khoác: “Ba ngày sau là có thể
đến lấy.”
“Được, cảm ơn.”
Quay lại trên xe, Yến
Tư Thời tiếp tục lái xe về hướng chỗ ở của Hạ Ly.
Một hồi lâu, không
ai nói gì, trong xe ngay cả tiếng nhạc cũng không có.
Yên tĩnh một cách
vi diệu.
Yến Tư Thời nhìn
người trên ghế phụ, cô cụp mắt, trong tay đang cầm điện thoại nhưng không bật
sáng màn hình.
Dường như chỉ đang
thất thần.
“Suy nghĩ gì thế?”
Yến Tư Thời lên tiếng.
Hạ Ly hoàn hồn: “……
Không có. Có lẽ là teambuilding mệt quá, lúc nào cũng hò hét ầm ĩ nên giờ yên
tĩnh lại một cái là chỉ muốn ngẩn người —— Cậu có như vậy không?”
“Có đôi lúc sẽ như
vậy.”
Bởi vì Hạ Ly nhắc đến
chuyện teambuilding, Yến Tư Thời bèn thuận theo đó mà nói: “Vị lãnh đạo kia của
cậu……”
“Anh ta sao cơ?”
Nghị luận đúng sai
của người khác sau lưng dù sao cũng không phải tác phong của Yến Tư Thời. Huống
chi, theo anh biết thì tính cách của Hạ Ly chắc chắn không yếu đuối tựa như vẻ
ngoài của cô, có lẽ không cần anh lo lắng nhắc nhở.
“Không có gì.” Cuối
cùng Yến Tư Thời chỉ nói vậy.
Trong xe mở máy sưởi,
gió hơi khô, thổi một hồi lâu lại có chút nóng.
Hạ Ly duỗi tay, khảy
chỗ lùa gió ra một chút, dường như không có chuyện gì mà hỏi: “…… Hôm nay cậu đến
một mình à?”
Biết rõ là đề tài
nguy hiểm.
Yến Tư Thời trả lời:
“Hẹn Văn Sơ Bạch.”
“Hai người ở khu ghế
dài?”
“Ừm.”
“Bảo sao, tôi hoàn
toàn không chú ý đến.”
Mâu thuẫn dường như
là một trong những bản chất, đặc tính của con người. Giống như giờ phút này, rõ
ràng cô rất muốn dò xét đáp án, nhưng vào lúc cần tiến thêm một bước thì cô lại
rút lui.
Cứ mơ hồ như vậy lại
chìm vào im lặng.
Cô và Yến Tư Thời vất
vả lắm mới quen được bầu không khí, dường như giờ lại trở nên không được tự
nhiên.
Xe dừng lại dưới
bóng cây ở cửa tiểu khu.
Hạ Ly nói lời cảm
ơn, mà Yến Tư Thời vẫn nói “Đừng khách
sáo” như trước.
Hạ Ly không khỏi cười
một tiếng.
Yến Tư Thời nhìn
cô.
Hạ Ly cười nói:
“Tôi cảm thấy mỗi lần chúng ta gặp mặt đều là nói hai câu này.”
“Vậy thì lần sau cậu
đừng khách sáo với tôi như vậy nữa.”
Thật ra giọng điệu
của lời này rất bình thường, nhưng Hạ Ly lại như bị phỏng.
Chắc là phải trách
trong xe này tịch mịch quá, chỉ có bảng đồng hồ và màn hình điều khiển trung
tâm phát ra ánh sáng yếu ớt.
Tối tăm và mập mờ
luôn sinh ra lẫn nhau.
Cô điều chỉnh tâm
trạng có mấy phần hoảng hốt này rất nhanh, sau đó nói “Vậy tôi lên đây” rồi
tháo dây an toàn, thò tay kéo cửa xe.
< ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.