Đối với Tiêu Tồn Ngọc mà nói, đi ra ngoài luôn phải mang
theo mấy thứ này, không biết lúc nào sẽ cần dùng đến.
Mọi người đã hoàn toàn há hốc miệng, mở to mắt nhìn chằm
chằm đống đồ của nàng, nhưng Tiêu Tồn Ngọc vẫn chưa xong.
“Đây đều là thủ đoạn công khai, còn có một ít đồ vật...
mờ ám.” Tiêu Tồn Ngọc nói, cong môi nở nụ cười: “Lúc trộm tới, các ngươi đang ở
trên lớp, vậy phải làm sao đây?”
“Đúng nhỉ?” Tiền Gia Lộc ngây thơ lên tiếng đáp lại.
“Hai cái chuông nhỏ này một cái treo trong viện, một cái
khác treo trên người một người nào đó. Đây là đồ tốt khó g ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.