Trong lúc Tiêu Tồn Ngọc về phòng, tất cả mọi người đều đi
qua an ủi Vệ Phong một hồi.
“Nghĩ thoáng chút... Đêm nay nếu không ngủ được thì qua
chỗ ta ở tạm một đêm...”
“Các ngươi còn cầm ếch trêu hắn à? Rốt cuộc đã ném lên
người hắn bao nhiêu con mà khiến hắn trả thù ngươi như thế?”
“Tốt xấu gì còn có Lâm Quân làm bạn với ngươi, chỗ của
hắn hình như cũng không quá tốt. Haizzz, hai người các ngươi cũng thật là, biết
rõ Tiêu Thất không dễ chọc còn cố ý trêu hắn...”
“...”
Mỗi người một câu, Vệ Phong chỉ cảm thấy tim càng ngày
càng đau.
Tiêu gia cũng là quân tử, hắn ta cho rằng dù Tiêu Tồn
Ngọc không phải quân tử nhưng cũng không đến mức quá du côn. Nhưng bây giờ hắn
ta biết mình sai rồi, Tiêu Tồn Ngọc hắn không giống người Tiêu gia, bên dưới
lớp áo mũ chỉnh tề chính là một kẻ bại hoại!
Nhìn đống sâu bọ này đi...
Sao có thể là chuyện mà người làm được chứ?!
Những con khác thì không nói, cái con xấu xí đỏ đỏ kia...
Từ trước tới giờ Vệ Phong chưa từng bị ấm ức như vậy,
không phải hắn ta bị côn trùng dọa sợ mà là thấy ghê tởm, càng cảm thấy xấu hổ
muốn chết!
H� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.