Tiêu Tồn Ngọc nói xong, cẩn thận nhai nuốt, không quá một
lát, nhả xương ra.
Cuối cùng, Lâm Quân và Vệ Phong không chịu nổi nữa, trong
dạ dày cuồn cuộn, vội vàng bịt miệng bỏ chạy.
Tiêu Tồn Ngọc cong môi nở nụ cười, còn hét lên ở đằng
sau: “Ta sẽ trả lễ cho các ngươi!”
Đã nhận của người ta mà không trả lễ thì không hay lắm!
Tiêu Tồn Ngọc ăn xong thì hỏi mượn đầu bếp nữ một cái sọt
nhỏ và túi lưới, sau đó lẻn đến cái viện bỏ hoang gần đó.
“Đồ điên Tiêu Thất kia vậy mà ăn thịt ếch!” Hai kẻ suy
sụp chạy về viện hô to.
Nhưng lại nhìn thấy ánh mắt đồng tình của bọn Chu Cảnh
Mậu và Tiền Gia Lộc: “Viện chúng ta có trộm vào, hai ngươi đi xem thử xem có bị
mất gì không...”
“Lại gạt người. Có phải Tiêu Thất bảo các ngươi làm như
thế không? Đồ đần mới có thể xem là…” Vệ Phong nhìn lướt qua bên cạnh.
Thì thấy Trương Bỉnh Chí đỏ ngầu hai mắt: “Hắn, mẹ nó! Bí
tịch võ lâm của ta cũng bị trộm! Trong đó còn kẹp năm trăm lượng bạc đấy!”
Bí tịch võ lâm đó là bảo bối của Trương Bỉnh Chí, nói là
bí tịch nhưng thực ra chỉ là một quyển sách vẽ hình người làm các động tác,
kh� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.