Tiêu Tồn Ngọc bận rộn, thứ thì giấu trên xà nhà, quần áo
thì nhét vào bên trong bao gối, lập tức biến thành cái gối đầu xấu xí.
Trên giường có hai cái gối, ở căn phòng chỉ có một người
ở thì hơi kỳ quái, nhưng chưa chắc bọn trộm sẽ nghĩ nhiều như vậy.
Còn có mấy thứ thực sự khó giấu, Tiêu Tồn Ngọc chỉ có thể
gửi gắm hy vọng vào thổ địa bên ngoài.
Bắt đầu đào hố.
Lại đến phòng thu chi mua cái rương vừa vừa.
Bận rộn đến nửa đêm mới giấu xong hết, trong phòng chỉ
còn lại chút đồ chơi không quý giá, có mất cũng không tiếc.
Lúc này mới yên tâm đi ngủ.
Mấy ngày sau lại bình an vô sự.
Vệ Phong càng vui vẻ trong đau khổ, chưa từng quên chế
giễu suy nghĩ ngây thơ kia của Tiêu Tồn Ngọc, thậm chí còn nói cho người Thiên
La Địa Võng viện và Xuân Lai Phường, đến mức những người khác cũng cười nói
nàng nhát gan.
Sau giờ học hôm đó, bọn Vệ Phong và Lâm Quân đột nhiên
lao đến chỗ Tiêu Tồn Ngọc, trong miệng còn hô lớn một tiếng.
Tiếng kêu kia còn khiến Tiêu Tồn Ngọc giật mình.
Ngơ ngác nhìn hai kẻ ngây thơ đần độn kia.
“Ai da, hai người bọn ta dọa ngươi rồi sao? Ngươi sẽ
không cho rằng bọn ta là trộm đ ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.