Tiêu Tồn Ngọc là người vừa nghe đã hiểu, chỉ là lúc nãy
nàng không quá để bụng chuyện này, cho nên cũng không thật sự suy nghĩ, bây giờ
được Trang Cửu Lang chỉ điểm một phen, nàng tỏ vẻ từng trải, gật đầu.
“Lời này có lý.” Tiêu Tồn Ngọc làm bộ vuốt vuốt bộ râu
không tồn tại.
“Cho nên... trong lúc chúng ta không hay biết, thư viện
đã lên kế hoạch khiến tất cả chúng ta rơi vào nguy hiểm? Đúng là hoàn toàn điên
rồi.”
“Hôm qua Chu Cảnh Mậu té xỉu, khó chịu cũng không được
phép về viện nghỉ ngơi, có lẽ là sợ hắn vô tình nhìn thấy.” Trang Cửu Lang nói
tiếp.
“Ban ngày có thể tập trung tất cả mọi người lại cùng một
chỗ, nhưng buổi tối thì sao? Nếu có kẻ xấu, chỉ bằng đám gà con này...” Tiêu
Tồn Ngọc đã có thể tưởng tượng ra dáng vẻ bọn họ dọa tè ra quần.
“Chắc hẳn ở bốn viện phụ cận có các vị sư phụ chờ sẵn.”
Trang Cửu Lang suy đoán.
Đêm qua hắn ta chưa từng rời khỏi phòng, cho nên không rõ
tình huống xung quanh lắm.
“Vẫn chưa chắc đâu, ta đi hỏi thăm một chút đã.” Tiêu Tồn
Ngọc suy nghĩ, nếu buổi tối ở gần đây thật sự có người trông chừng, nàng có
chuyện gì muốn leo tường ra ngoài, e rằng phải chú ý một chút.
Nhất định phải biết rõ ràng ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.