Hôm sau trời còn chưa sáng, Tiêu Tồn Ngọc hiếm khi dậy
sớm đã rời giường, đến thiện đường ăn chút gì đó rồi nhanh nhẹn đi về phía
chuồng trại.
Trèo lên đầu tường, nhàn nhã tùy ý ngồi đó.
Không bao lâu sau, mấy người Hàng Canh Viễn cũng lục tục
đi tới, trong tay mỗi người đều cầm dụng cụ dọn dẹp, mặc đồ dọn dẹp màu xám,
trên mặt buộc một cái khăn che kín miệng mũi, trông vô cùng chật vật.
“Tiêu Tồn Ngọc ngươi còn dám tới!?” Đám người Hàng Canh
Viễn giương nanh múa vuốt.
“Canh Viễn huynh, ngươi to tiếng quá dọa ta sợ chết mất.”
Tiêu Tồn Ngọc lắp bắp đáng thương, sau đó toét miệng cười khiêu khích, “Ta cứu
được Trang Cửu Lang, cũng ngăn cản các ngươi phạm tội giết người, xem như đã
lập được công, được xí xóa lỗi lầm trốn học hôm qua. Nhưng trong lòng ta áy
náy, cảm thấy muốn làm chút chuyện gì đó để bù đắp cho chuyện ham chơi kia, cho
nên tự nguyện tới chịu khổ, giám sát các ngươi làm việc.”
Muốn đấu với nàng?!
Về lại bụng mẹ tu luyện thêm mấy chục năm nữa đi!
Tiêu Tồn Ngọc ngồi trên đầu tường, đung đưa chân, là ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.