Tiêu Cảnh Vân trợn mắt há mồm không
biết nên nói cái gì cho phải.
Làm bạn tốt với lão đạo sĩ ở Nam Đài
Quan sao?
Có thể lấy được đá thần của lão đạo sĩ,
chỉ có thể là chủ quán thôi!
Nhưng chủ quán Nam Đài Quan là một cao
nhân, triều đình thờ Đạo giáo và Phật giáo, Nam Đài Quan lại là một ngôi chùa
lớn, đến người trong hoàng gia nhìn thấy chủ quán cũng phải nể mặt mấy phần.
Kết quả đệ đệ hắn ta lại lấy đá thần
của người ta, còn nói là bằng hữu của đối phương?
Tiêu Cảnh Vân nhìn đi nhìn lại đệ đệ
của mình: “Thất đệ…Tốn, tốn kém…Có lòng rồi.”
Chẳng lẽ là đã quyên góp rất nhiều tiền
nhang đèn sao?
Nhưng hắn ta không thể nào tưởng tượng
nổi dáng vẻ tham tiền của chủ quán.
“Đại ca thích là được.” Tiêu Tồn Ngọc
coi như được thở phào nhẹ nhõm: “Đá thần này không dễ kiếm, cũng không phải năm
nào cũng lấy được, năm nay ta mới hồi kinh, quà này có chút trịnh trọng nhưng
sau này nếu còn nghĩ tới việc có được thứ đồ tốt như thế này thì không có khả
năng.”
Lời này của nàng còn có thâm ý khác.
Đá thần đáng giá bao nhiêu ngân lượng?
Đây không phải là thứ có thể dùng ngân
lượng mà định giá được, thứ đồ chơi này hiếm thấy trên thế gian, hàng năm trên
trời vẫn sẽ có vài tảng đá rơi xu� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.