Tiêu Tồn Ngọc nghe Đổng Xảo Tâm nói như
vậy thì không nhịn được mà bật cười.
“Nói cũng đã nói hết rồi, ngay cả tiếng
người mà ngươi cũng không hiểu sao?” Tiêu Tồn Ngọc nhấc mí mắt lên, ánh mắt
lạnh lẽo hơn mấy phần: “Muỗi bay trong sân cũng không quấy rầy người khác nhiều
như ngươi đâu, ngươi nghĩ thiếu gia ta là kiểu người biết thương hoa tiếc ngọc
sao? Không biết đầu óc của ngươi trui rèn ở đâu mà lại ngu xuẩn như này nhỉ?
Thiết Dực, lập tức ném người này ra ngoài, tránh để cho nàng càng mở miệng càng
ăn nói quá đáng!”
Một chút mặt mũi Tiêu Tồn Ngọc cũng
không để lại cho nàng ta.
Cò ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.