Đào Ứng đã nhận ra tất cả mọi người xung quanh đều nhìn
hắn ta bằng ánh mắt phức tạp, chợt cảm thấy mất hết thể diện!
Trước đây hắn ta cố ý đổ oan cho thê tử, tuy rằng người
ngoài đồng tình với hắn ta, nhưng dù sao cũng không có bằng chứng, mọi người
chỉ xem như mấy lời nói đùa mà thôi.
Nhưng bây giờ thì khác, gian phu ở ngay trước mặt!
Lại còn... giàu có như thế...
Có người này xuất hiện, từ nay về sau, trong mắt họ hàng
hắn ta có khác gì con rùa rụt cổ đâu chứ!
“Nguyệt Liên đã đi, rốt cuộc ngươi có thù oán gì với nàng
mà lại nói những lời này? Ngươi muốn khiến nàng chết không yên lòng sao!” Đào
Ứng nhắm mắt không thừa nhận: “A! Ta nhớ ra rồi, mấy năm trước hình như đã từng
gặp ngươi. Lúc đó ngươi si mê Nguyệt Liên, quấn lấy nàng không buông, Nguyệt
Liên thấy phiền phức vô cùng, còn từng nói với ta. Chắc chắn ngươi tương tư
không thành nên vấy bẩn sự trong sạch của nàng. Ta sẽ không mắc lừa đâu!”
Đào Ứng cố gắng bảo vệ danh tiếng của thê tử nhưng trong
lòng lại cực kỳ hận Lưu Nguyệt Liên.
Tiện nhân này, ngươi lại dám trêu hoa ghẹo nguyệt bên
ngoài!
Dương Phỉ thở dài: “Đào huynh đệ, ngươi cũng là người
đáng thương... Bây g ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.