Khi Celtic mở mắt ra, ánh đỏ xẹt qua
đôi mắt cậu, cậu giơ tay lên bắt lấy tay Lâm Túc, nhưng lại bị người đàn ông
lập tức khống chế khuỷu tay, bẻ ngoặt ra sau, hai bàn tay bị anh ép ra sau
người.
Lâm Túc giơ tay còn lại ra nâng cằm
cậu, khẽ cười hỏi: “Bảo bối, em muốn làm gì thế?”
Celtic nở nụ cười, cố gắng giãy dụa hai
tay, rồi lại nhận ra làm thế nào cũng không thoát nổi sức mạnh ấy.
Rõ ràng người đàn ông này nắm không hề
đau, nhưng giam cầm lại khá chặt chẽ.
Ban đầu cậu tưởng hắn có thể ngăn chặn
Dịch Triết Lai là vì sức mạnh của Thủy tổ đã bị suy yếu và tiêu hao không ít,
nhưng giờ xem ra có vẻ không phải.
“Chẳng làm gì cả, ngươi biết nguyện
vọng của ta mà, muốn hôn ngươi.” Celtic thả lỏng, khẽ khàng nói: “Ngươi làm ta
đau đó.”
Lúc cần mềm mỏng thì nên mềm mỏng, từng
đắc tội Thủy tổ thì cùng lắm là chết, chứ nếu đắc tội người đàn ông trước mắt,
cậu không muốn bị nhốt trong phòng cả một tháng, xin tha cũng không được, muốn
bò ra ngoài cũng không nổi.
Lâm Túc buông cổ tay cậu ra, đặt lên
bên môi khẽ thổi một cái: “Thổi một cái là cơn đau sẽ bay mất ngay thôi.”
“Ngươi dỗ ta như trẻ con đấy à?” Celtic
mềm giọng, nhéo mũi hắn nói.
Lâm Túc nói bằng giọng trầm khàn: “Dỗ
em như bảo bối.”
Giọng nói dù có trầm thấp từ tính đến
đâu khi bị bóp mũi cũng sẽ trở nên kỳ quái. Celtic bật cười, ngồi lên đùi hắn
như ngồi trên ngai vàng: “Nhẫn cưới mà ngươi từng nói là gì?”
Ian không nghe thấy cuộc trò chuyện của
Lâm Túc và Dịch Triết Lai, nhưng cậu lại nghe rõ mồn một, ví dụ như nhẫn cưới,
ví dụ như viên thuốc có thể giúp người từng bị đánh dấu có thể sống như nhân
loại.
“Một đôi nhẫn.” Lâm Túc nắm tay cậu,
vuốt ve chiếc nhẫn ấy: “Ngón áp út bên tay trái liền với trái tim, đeo nhẫn vào
đó có nghĩa là đã có người trong lòng, đời này kiếp này, ai cũng biết em là
người đã có chủ, không được tùy tiện theo đuổi nữa.”
Thời đại này vẫn chưa có cách nói này,
nghe có vẻ lãng mạn và duy mỹ.
Celtic giật giật lông mày: “Vậy chúng
ta cũng đeo một đôi.”
Người này muốn níu giữ cậu, cậu cũng có
suy nghĩ ấy.
“Đôi nhẫn ta đặt làm vẫn chưa xong, đến
lúc làm xong em tự tay đeo cho ta, được không?” Lâm Túc cười nói.
“Nếu ngươi đã thỉnh cầu như vậy thì ta
đành cố gắng đồng ý thôi.” Celtic cười híp mắt nói.
Cậu hoàn toàn không hỏi Lâm Túc chuyện
viên thuốc kia, nhưng lúc Lâm Túc đứng dậy, cậu lại nói: “Viên thuốc kia có
thêm máu của ta nên cũng có công dụng tương đương, trên đời này chỉ có một viên
thôi.”
Viên thuốc ấy có thể đảm bảo sau khi
Ian bị đánh dấu vẫn có thể sinh sống như loài người, kéo dài tuổi xuân, nhưng
không thể sống mãi.
Dịch Triết Lai sẽ tự đánh dấu y, Ian
cũng sẽ nhận được máu của Dịch Triết Lai, luôn ở bên hắn ta, đến khi hắn ta
chìm vào giấc ngủ đông, sinh mệnh của y cũng sẽ chấm dứt.
Vẫn chưa tìm được nguyên nhân cho giấc
ngủ đông của Huyết tộc, có lẽ là vận hành quá lâu cần phải nghỉ ngơi điều
chỉnh, có lẽ là phải ghi nhớ quá nhiều ký ức, cũng có thể là nhàm chán quá nên
lựa chọn ngủ đông. Một giấc ngủ kéo dài hàng chục đến trăm năm, khi tỉnh lại
lần nữa, chuyện xưa cũng đã thành dĩ vãng.
Nếu Ian có thể sống mãi, loài người như
y chỉ có thể sống một mình cô độc suốt mấy trăm năm, không ngừng lặp lại quá
trình nhìn bạn bè bên mình từ trẻ thơ biến thành người lớn, rồi lại bạc đầu rời
đi.
Đây là một sự đả kích đối với lòng
người, không hề tốt đẹp như loài người tưởng tượng.
Thế nên sinh mệnh trong thế giới nhiệm
vụ đều hữu hạn, sẽ lớn lên và già đi theo tự nhiên, sau đó rời bỏ, mọi chuyện ở
đây sẽ không liên quan đến hắn nữa.
Đương nhiên, Lâm Túc không nói sự thật
này cho bất cứ ai, cứ coi đây là một lời nói dối của hắn đi.
Celti ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.