Lâm Nhiên òa khóc.

Cuối cùng cũng nhìn thấy người thân! Sau bao năm, cuối cùng nàng cũng gặp lại sư phụ, nàng có thể tiếp tục làm một bé cá ướp muối vui vẻ, được nâng niu trong lòng bàn tay như công chúa nhỏ rồi, hu hu...

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Nhiên rưng rưng nước mắt đang định nhào tới thì bỗng phát hiện có gì đó sai sai.

Sư phụ gọi nàng là gì cơ? “Vị cô nương này”?

Sư phụ không biết nàng à?

À đúng rồi, Lâm Nhiên nhớ ra, nàng đã tiến vào hồn niệm, đây không phải thế giới hiện thực mà là ký ức do chủ nhân hồn niệm để lại.

Chủ nhân hồn niệm đến từ bao nhiêu năm trước? Mấy trăm năm? Nghìn năm? Gần nghìn năm?

Lâm Nhiên giật mình, nhìn Giang Vô Nhai bằng đôi mắt sáng ngời.

Hắn mặc đồ trắng, đeo trường kiếm bên hông, vóc người cao ráo, đường nét khuôn mặt vẫn thế, trông cũng không thay đổi gì, nhưng Lâm Nhiên vẫn nhận ra sự khác biệt.

Sư phụ trong ấn tượng của nàng tuấn tú và chín chắn, cho dù nhìn ai hay đối mặt với chuyện gì, cho dù say khướt rồi bị A Tân đuổi ra ngoài, hắn quay đầu đỡ trán, mỉm cười bất đắc dĩ, nụ cười đó vẫn luôn ôn hòa, điềm tĩnh và ung dung như núi cao nước sâu.

Nhưng Giang Vô Nhai đứng trước mặt nàng lại có khí thế lạnh lùng và sắc bén hơn, như mũi kiếm đang kề vào cổ ngươi, tuy hắn không nói gì nhưng bất cứ tu sĩ nào, hay bất kỳ ai nhạy bén với nguy hiểm cũng sẽ biết kiếm khách này mạnh mẽ và đáng sợ đến đâu khi nhìn hắn.

Đây là Giang Vô Nhai thời trẻ.

Đây vẫn chưa phải sư phụ nàng, đây là Vô Tình kiếm trẻ trung, là Đại đệ tử có phong thái hơn người của kiếm các, là Giang Vô Nhai đã dùng một nhát kiếm để áp đảo thiên hạ, khiến vô số anh hùng từ tam sơn cửu môn trên khắp tứ hải cửu châu không thể ngẩng đầu lên.

Đầu óc Lâm Nhiên ngừng hoạt động, nàng ngơ ngác nhìn hắn một lúc lâu.

Ở giới tu chân, việc một vãn bối nhìn chằm chằm vào một cường giả xa lạ như thế là rất bất lịch sự, nếu chọc giận người ta rồi bị vô cớ giết thì cũng không oan.

Nhưng Giang Vô Nhai lại không tức giận, chỉ nghĩ thầm, đừng nói cô nhóc này mới ra ngoài rèn luyện nhé, người nhà cũng vô tâm thật, để con bé ra ngoài giữa thói đời hỗn loạn này mà không dặn dò, không sợ con bé bị bán rồi vẫn ngốc nghếch đếm tiền hộ người ta ư.

Giang Vô Nhai nghĩ thế, sau đấy bỗng thấy cô nhóc đang nhìn mình chợt mím môi, cúi đầu, lặng lẽ ôm đầu gối, bắt đầu tự kỷ với vẻ ấm ức.

Giang Vô Nhai: “...”

Đúng là ngốc thật.

Giang Vô Nhai vẫn còn việc khác, hắn biết mình phải đi, nhưng không hiểu sao, hắn lại hơi cúi người, chống đầu gối, nhìn nàng: “Cô nhóc à, ngươi đến đây kiểu gì thế?”

Lâm Nhiên ngơ ngác nhìn Giang Vô Nhai một lúc mới hoàn hồn lại, sư phụ thời trẻ thực sự không biết nàng... Bôn ba bên ngoài lâu như thế, khó khăn lắm mới gặp được sư phụ, vậy mà còn chưa kịp dựa dẫm thì thân phận đồ đệ đã bị xóa bỏ, không còn là bé cưng của sư phụ nữa!

Lâm Nhiên rất buồn, bèn cuộn tròn người như quả bóng, quyết định tự kỷ một lúc.

Đang tự kỷ dở thì Lâm Nhiên bỗng nghe thấy hắn hỏi mình, nàng định nói mình tiến vào hồn niệm, kết quả hai chữ “hồn niệm” vừa ra khỏi miệng đã tự tắt tiếng.

... Không được nói từ này à?

Lâm Nhiên lại mở miệng, nói thử mấy câu như “Sư phụ, con là đồ đệ mà người nhận trong tương lai” và “Con đến từ mấy trăm năm sau”, kết quả đều bị sức mạnh vô hình tự động tắt tiếng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play