Cuối cùng Lâm Nhiên vẫn đến Tiểu Lâu Tây.
Thật ra hôm nay nàng không muốn đi, mấy ngày trước nàng vừa
từ chối người ta mà bây giờ lại tìm tới chẳng phải sẽ bị mất mặt sao? Lâm Nhiên
đã tưởng tượng ra hình ảnh Nguyên Cảnh Thước chẳng thèm nhìn nàng cái nào đã
khinh thường phất tay cho đám hộ vệ cao to thẳng tay ném nàng ra cửa.
Nhưng Vân Trường Thanh lại nói với nàng rằng: “Bọn ta dự
định thực hiện kế hoạch trong mấy ngày này.”
Tim Lâm Nhiên đập hẫng một nhịp.
“Đến thăm đệ ấy đi.”
Vân Trường Thanh cười nói: “Đệ ấy không yếu ớt vậy đâu, muội
chỉ cần cho đệ ấy đường xuống nước thôi. Sắp sửa có một trận chiến ác liệt, vậy
mà hai người còn có tâm trạng giằng co với nhau như thế, ta là người ngoài cuộc
còn khó chịu nữa là.”
Lâm Nhiên ngẫm lại cảm thấy lời hắn ta nói cũng đúng.
Thế nên nàng đã quyết định đến đây.
Tiểu Nguyệt cũng muốn vào trong cùng nàng, nó nói: “Ta nhớ
phu nhân lắm, ta phải vào nói cho phu nhân ta vẫn bình an.”
Lâm Nhiên thầm nghĩ, diễn vai mong manh tội nghiệp giỏi thật
đấy, được thôi, đã diễn thì cùng diễn.
Khung cảnh ở Tiểu Lâu Tây vẫn y như lần đầu tiên nàng đến,
vàng son ngợp trời, tiếng cười nói vui vẻ, không khí tràn ngập mùi hương của
linh thạch mà Lâm Nhiên không với tới nổi.
Vân Trường Thanh dẫn Lâm Nhiên đi lên lầu, họ mới đi được
nửa đường đã gặp La phu nhân.
Mỹ nhân yểu điệu mặc áo tím, tay cầm quạt được người hầu vây
quanh đi từ trên lầu xuống, áo choàng mềm mại rũ xuống, mỗi bước chân đi như có
một đoá hoa sen nở rộ, hình ảnh ấy đẹp như một giấc mộng khiến người nhìn hoảng
hốt.
“Vân công tử.” Nhìn thấy Vân Trường Thanh, La phu nhân lập
tức mỉm cười. Khi nhìn về phía Lâm Nhiên, ánh mắt nàng ta lộ ra sự ngạc nhiên,
sau đó lập tức cười tươi hơn: “Chắc vị này là Lâm cô nương? Đúng là khách quý.”
Lâm Nhiên cũng không bất ngờ khi La phu nhân nhớ mặt mình.
Nàng đoán, có lẽ thông tin về mình và Nguyên Cảnh Thước đã bị bọn họ điều tra
rõ mười mươi rồi. Lâm Nhiên gật đầu chào hỏi: “Chào La phu nhân.”
Vân Trường Thanh cười nói: “Bọn ta đến tìm Cảnh Thước, phu
nhân có biết đệ ấy đang ở đâu không?”
“Nguyên công tử à...”
La phu nhân lộ ra vẻ mặt khó xử, Vân Trường Thanh ngạc nhiên
hỏi: “Sao vậy?”
La phu nhân liếc nhìn Lâm Nhiên rồi nói: “Lúc nãy Nguyên
công tử đến võ đài phía sau tỷ thí cùng mấy vị công tử khác, vì quá phấn khích
nên đã uống rượu say. Mấy vị cô nương phải đến hầu hạ, e là bây giờ vẫn đang
rối bời...”
Vừa nghe vậy, Lâm Nhiên lập tức mắng thầm trong lòng.
Hắn chẳng những chạy đi đánh nhau mà còn uống say, đã vậy
còn cần cả cô nương hầu hạ… còn vài người nữa chứ!
Đây là thú vui thần tiên gì hả? Đúng là sướng đến mức muốn
bay lên trời mà!
“Rốt cuộc hắn vẫn dấn bước vào con đường kinh điển, nắm trọn
quyền lực thiên hạ, say túy lúy ngủ vùi trong vòng tay mỹ nhân.”
Thiên Nhất không nhịn được mà cảm thán rồi lại tiếc nuối:
“Đấy, ngươi xem đi. Ngươi không cần người ta, người ta vừa quay đi là quên bẵng
ngươi luôn! Thiếu niên tốt đẹp này về sau là của người khác hết, đến lúc ngươi
nhìn thấy hắn đối xử tốt với cô nương khác thì hối hận cũng không kịp nữa rồi!”
Lâm Nhiên chẳng thèm quan tâm lời nó nói.
Đôi khi nàng cũng không hiểu được Thiên Nhất. Rõ ràng nó
không muốn nàng yêu đương, nhưng lại thường xuyên ghép cặp cho nàng. Bản thân
nàng chẳng có cảm giác gì, ngược lại chính nó lại tỏ ra tiếc nuối.
Ghép cặp làm gì chứ, nàng hiểu rõ bản thân ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.