“Bí điển Yêu tộc.”

Giọng của người đàn ông áo đen rất trầm và khàn, Lâm Nhiên không nghe rõ, ngơ ngác ngẩng đầu lên: “Sao cơ?”

Yêu Chủ liếc nàng rồi nhìn sang hướng khác, Lâm Nhiên như có thể thấy mấy chữ “loại dân đen mà cũng dám hỏi lại” đầy khinh thường hiện rõ mồn một trên mặt hắn ta.

Lúc này tác dụng của tên đàn em đã được thể hiện rõ.

Lâm Nhiên thấy tên đàn em béo múp có vẻ xu nịnh, trông không giống người tốt kia ngẩng đầu, ưỡn ngực, bước lên trước mấy bước:

“Ý bệ hạ bọn ta là, năm năm trước, khi ngươi xuất phát từ giới nhân gian phía Bắc, lúc băng qua núi tuyết, có phải ngươi đã giết một con dơi yêu không, có phải ngươi đã lấy được một cuốn bí điển Yêu tộc từ tay hắn không? Đừng giả ngu! Bọn ta biết hết rồi, ngươi không lừa được bọn ta đâu!”

Đàn em béo kia hừng hực khí thế: “Ta nói cho ngươi biết, cuốn bí điển Yêu tộc đó là bảo vật trấn tộc của Yêu vực bọn ta! Một Trúc Cơ nhỏ nhoi như ngươi đừng hòng lấp liếm cho qua chuyện, cũng đừng hòng giấu làm của riêng! Ngươi không thoát được pháp nhãn của bệ hạ chúng ta đâu!”

Lâm Nhiên thầm chậc lưỡi, thầm nghĩ lão đại của ngươi mới nói mấy chữ thôi, sao ngươi diễn giải được nhiều ý thế... Khoan đã!

“Bệ hạ?!”

Lâm Nhiên không khỏi nói: “Là ý mà ta hiểu à?”

“Láo xược!”

Đàn em béo kia hếch cằm: “Dỏng tai lên mà nghe cho kỹ đây! Bổn đại nhân chính là Hỉ Phật gia - Hỉ Di Lặc của Yêu vực, vị này chính là bậc chí tôn của Yêu vực bọn ta - Yêu Chủ bệ hạ cao quý vô song! Không mau hành lễ bái kiến bệ hạ bọn ta đi à!”

Lâm Nhiên lập tức cố gắng tìm kiếm từ khóa [Yêu Chủ] trong đầu.

Trong mạch truyện của Sở Như Dao mà nàng còn nhớ, Yêu Chủ chỉ là nhân vật làm nền, trong sách chỉ nhắc đến lúc hắn ta chết, khi đó Sở Như Dao vẫn chưa tu luyện tới mức cao nhất của kiếm đạo, Vạn Nhận kiếm các vẫn chưa bị tiêu diệt, Yêu Chủ vừa chết, Yêu vực lập tức hỗn loạn như rắn mất đầu, các tông phái có trách nhiệm bình định Yêu vực, hành trình thám hiểm và lên cấp ở Yêu vực của Sở Như Dao cũng được mở ra.

Nhưng trong những năm mà Lâm Nhiên xuyên không tới đây, đúng là nàng đã nghe đến tên Yêu Chủ.

Mô tả danh hiệu này thế nào nhỉ... Giết người phóng hỏa thì không xứng với thân phận của hắn ta lắm, Yêu Chủ tàn sát theo thành trì cơ.

Yêu tộc vốn rất tàn bạo rồi, vậy mà hắn ta còn thuộc kiểu tàn bạo nhất trong đám tàn bạo: Năm đó hắn ta đã tắm máu Yêu Hoàng cung, để diệt trừ nốt dư đảng của Yêu Hoàng trước, hắn ta đã tàn sát cả Yêu tộc mấy lần, sau đó tiêu diệt liền mười ba thành trì của Yêu vực. Ai chống đối, giết! Ai không phục, giết! Ai có ý đồ khác, giết! Giết đến mức Yêu tộc kêu cha gọi mẹ. Có lần còn có người trông thấy Yêu tộc luôn ngạo mạn vừa chạy vừa tiểu ra quần ở ranh giới Yêu vực, có thể xếp vào kỳ quan trong lịch sử cửu châu!

Nghe nói cảnh tượng khi đó thê thảm đến mức ngay cả thiên đạo cũng không nhìn nổi, thỉnh thoảng lại giáng mấy tia sét xuống Yêu vực để cảnh cáo, hắn ta hung tàn như thế cơ mà.

Đó là bạo quân thực thụ, bạo quân chính hiệu đấy.

Lâm Nhiên nhớ đến chiến công vĩ đại của vị Yêu Chủ bệ hạ này, bỗng thấy mình nhỏ bé hẳn đi, nàng lập tức nhún nhường như khi thấy chủ nhiệm lớp hồi tiểu học, chống tay lên đầu gối, cung kính ngồi quỳ trên giường:

“Bái kiến Yêu Chủ bệ hạ, bái kiến Hỉ Di Lặc đại nhân, vãn bối có mắt mà không thấy Thái Sơn, không biết Yêu Chủ bệ hạ đích thân đến đây nên không kịp thời nghênh đón, vãn bối hết sức lo sợ và hối hận, mong bệ hạ và Hỉ đại nhân rộng lượng bỏ qua cho.”

Hỉ Di Lặc lập tức vui vẻ.

Tuy ông ta đi theo Yêu Chủ, diễu võ dương oai khắp nơi, à nhầm, Yêu Chủ diễu võ còn ông ta dương oai, trông thì cũng oai phong, nhưng thật ra chỉ ông ta biết nỗi khổ của mình: Quanh năm bị đá, hầu hạ phục dịch Yêu Chủ như cu li cũng không sao, quan trọng là ông ta cũng không được oai cho lắm, vì sau khi Yêu Chủ diễu võ xong, bên kia cũng thành tro rồi... Chẳng những ông ta không có cơ hội ra oai, mà đám người kia còn nguyền rủa tám đời tổ tông của ông ta trước khi chết cho sướng miệng; chưa kể người ngoài vẫn luôn chửi ông ta là chó săn, chẳng có câu nào tốt đẹp hết.

Lâu lắm rồi Hỉ Di Lặc không được nghe câu nịnh nọt nào chất phác, tự nhiên, rành mạch và đúng trọng tâm như thế... Hơn nữa còn rất chân thành! Vừa nghe đã biết là lời thật lòng!

Hỉ Di Lặc hơi đắc ý, ngạo mạn “hừ” một tiếng: “Xem như ngươi...”

“Bí điển Yêu tộc.”

Hỉ Di Lặc lập tức trở mặt, gào lên: “Không nghe thấy bệ hạ nói à, ai bảo ngươi nói nhảm nhiều thế, còn không mau dâng bí điển Yêu tộc, nhanh con mẹ nó lên, để bệ hạ sốt ruột là chúng ta thăng thiên tại đây đấy!”

Lâm Nhiên: “...”

Thiên Nhất: “...”

Thiên Nhất nói với Lâm Nhiên: “Ta tha thứ cho họ, ai cũng có trách nhiệm bao dung đám não tàn, nhìn chủ tớ họ là ta biết sớm muộn gì Yêu vực cũng tiêu tùng thôi, ta tin chắc là như thế!”

Lâm Nhiên không phản bác được.

Mỗi khi nàng cảm thấy giới tu chân đã đa dạng lắm rồi thì lại có sinh vật với nhiều sắc thái phong phú hơn xuất hiện để mở mang thế giới quan của nàng.

Lâm Nhiên không còn gì để nói, lập tức lấy túi trữ vật dưới gối ra.

Khi còn ở núi tuyết Côn Vân, nàng đã nh�

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play