Lười Biếng Không Thành Đành Phải Cứu Vớt Thế Giới

Chương 47: Quyển 3 - Sóng gió ở Yến Châu (5)


1 năm

trướctiếp

Lâm Nhiên lớn đến ngần này rồi nhưng đây là lần đầu tiên cảm nhận được sự vui sướng của việc lấy dương bổ âm.

Không hổ là kỹ thuật hack của giới tu chân, đã thật, còn đã hơn cả ăn bún đậu chấm mắm tôm, ăn lẩu vào mùa đông, ăn kem vào mùa hè gấp một trăm lần!

Một tiếng động khẽ vang lên, theo sau đó là linh khí tuôn ra cuồn cuộn, tu vi của Nguyên Cảnh Thước cũng từ Trúc Cơ đỉnh phong hạ xuống dao động tại Trúc Cơ hậu kỳ.

Cuối cùng khí áp xung quanh hắn ta cũng không giống quả bom chực chờ phát nổ bất cứ lúc nào nữa mà dần trở nên dịu lại, sắc mặt hắn cũng không còn căng thẳng lạnh lẽo nữa mà giống như một con sư tử hung mãnh vừa được ăn uống no đủ xong liền trở nên lười biếng, lúc này tiểu thị nữ sợ kinh hồn bạt vía bên cạnh mới dám khẽ thở ra một hơi.

Nguyên Cảnh Thước buông tay, dòng khí nóng liền biến mất, Lâm Nhiên mở mắt, hơi lưu luyến nhìn tay hắn ta, thở dài nói: “Cơ thể thuần dương tự nhiên đúng là thiên phú dị bẩm mà... Ta mà có thể chất như thế thì một ngày ta có thể ăn sập được cả một xưởng sản xuất kem.”

Thiên Nhất: “...”

Cạn lời thực sự, đúng là nhân cmn tài!

Thiên nhất bật bài nhạc “Thời khắc tỉnh mộng” để bày tỏ thái độ của mình, nghĩ lại lại thấy bài này vẫn chưa đủ chấn động thế là nó lặng lẽ đổi thành bài “Phong cách dân tộc đẹp nhất”.

Chất lượng âm thanh 6D cực cháy khiến Lâm Nhiên đần mặt luôn: “... Ngươi thắng rồi.”

Sau khi Nguyên Cảnh Thước buông Lâm Nhiên ra thì vẫn im lặng, nhắm mắt ngồi khoanh chân tại chỗ.

Hắn ta đúng là một kỳ tài tu luyện, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như thế mà đã có thể tự tìm ra được cách ổn định linh khí. Lâm Nhiên nhìn linh khí xung quanh hắn đang từ từ bốc lên, nếu không phải trông thấy khí chất thanh xuân đặc trưng của tuổi trẻ trên người hắn, nàng phải nghi ngờ rằng đây là một lão già nào đó đã đoạt xá xong trùng sinh với một thân phận khác.

Lâm Nhiên lắc đầu, nhìn vết cứa lúc trước trên tay trái giờ đã khép miệng, nàng co duỗi thử thấy không có vấn đề gì, bèn đỡ Doãn tiểu thư đưa đến bên tiểu thị nữ: “Ngươi đỡ nàng ấy một lát.”

Tiểu thị nữ vội ôm lấy Doãn tiểu thư, ngầng đầu nhìn nàng, quan tâm hỏi: “Nữ hiệp cô nương, cô định đi đâu vậy?”

Lâm Nhiên đáp: “Con dơi yêu kia chạy mất rồi, ta phải đuổi theo nó.”

Nguyên Cảnh Thước vẫn nhắm mắt, thản nhiên nói: “Tu vi của nó đã bị huỷ rồi, đến hình dạng thú cũng không duy trì được nữa, chẳng đuổi theo thì nó cũng không sống nổi.”

Lâm Nhiên lắc đầu: “Cẩn thận vẫn tốt hơn, có rất nhiều tên khốn đến lúc thoi thóp rồi vẫn cố vùng vẫy gây họa, phải chính tay giết nó mới yên tâm được.”

Nguyên Cảnh Thước nhìn nàng.

Nàng rất cẩn thận.

Hắn ta biết nàng nói đúng, hắn ta vốn kiêu ngạo bẩm sinh nên thường không quá cẩn thận, đây chính là khuyết điểm của hắn ta.

Nguyên Cảnh Thước: “Được, ta đi cùng ngươi.” Nói xong liền định đứng dậy.

“Không cần đâu, nó sắp chết rồi, ta đi một mình cũng được, ngươi vừa đột phá cứ ở lại đây ổn định linh khí đi, tuyệt đối đừng để bị nội thương.”

Lâm Nhiên nhìn qua Doãn tiểu thư đang hôn mê và tiểu thị nữ kia: “Ngươi bảo vệ hai người họ, nhất là Doãn tiểu thư, hàn khí của hoa sen tuyết còn sót lại trong người nàng vẫn còn rất nhiều, chỉ sợ sẽ phát tác, nếu có gì đó không ổn thì ngươi ở đây cũng có thể điều trị kịp thời cho nàng ấy.”

Nguyên Cảnh Thước ra vẻ sao cũng được “ừ” một tiếng.

“Nữ hiệp cô nương...”

Tiểu thị nữ hơi lo lắng, Lâm Nhiên vỗ vai an ủi nàng ta rồi xách Phong Trúc kiếm xoay người bước đi.

Tiểu thị nữ nhìn nàng rời đi, quay đầu lại mới phát hiện Nguyên Cảnh Thước cũng đang nhìn theo bóng lưng của Lâm Nhiên.

Tiểu thị nữ từng trông thấy Nguyên thiếu hiệp và tiểu thư nhà mình nói chuyện.

Nguyên thiếu hiệp tốt tính, lại còn hay cười, tiểu thư nói lúc thiếu hiệp cười trông rất anh tuấn. Tuy hơi kiêu ngạo và phong lưu nhưng lại biết quan tâm chăm sóc phái nữ, tiểu thư rất thích sự phong lưu và dịu dàng này của Nguyên thiếu hiệp.

Nhưng nàng ta không dám nói, nàng ta cảm thấy nụ cười của Nguyên thiếu hiệp quá bất cần đời, rõ ràng hắn đã làm chuyện dịu dàng nhất mà nam nhân trên đời có thể làm, nhưng có đôi lúc lại khiến người ta cảm thấy hắn rất lạnh lùng khó gần.

Nhưng hiện tại ánh mắt hắn ta nhìn vị nữ hiệp kia lại không như thế.

Hắn ta không cười nữa, trong đôi mắt kia chẳng có chút ý cười nào, cũng không có dịu dàng, không có ngả ngớn, hoàn toàn khác hẳn với ngày thường. Hắn ta bây giờ thờ ơ không cảm xúc, thậm chí là lạnh nhạt đến mức khiến người ta thấy sợ.

Ánh mắt này rất không tốt, bởi vì chắc chắn hắn ta sẽ không thích nữ hiệp cô nương, chẳng ai lại đi nhìn người mình thích kiểu đó.

Đột nhiên tiểu thị nữ lóe lên một ý nghĩ: Khi Nguyên thiếu hiệp nhìn tiểu thư, cái ánh mắt mà tất cả mọi người đều cho rằng đấy là đang nhìn cô gái mình thích chẳng qua cũng chỉ là ánh mắt khi nhìn một cô nương bình thường thôi.

Có thể cô nương này là tiểu thư, có thể là Quận chúa điện hạ vừa bá đạo vừa si tình ở Kinh Thành, có thể là cô nương bán bánh bao dễ đỏ mặt ở ven đường... hoặc cũng có thể là bất kì cô nương nào đó trong thiên hạ này.

Nhưng khi hắn ta nhìn vị nữ thiếu hiệp kia lại không như thế.

Hắn ta chỉ nhìn nàng.

… Nhìn đúng một mình nàng.

Nguyên Cảnh Thước thu lại tầm nhìn, chẳng có biểu cảm gì cứ thế nhắm mắt ngồi khoanh chân tiếp, tiểu thị nữ cúi đầu nhìn tiểu thư nhà mình, dần dần thấy khó chịu trong lòng.

Trước đây nàng ta luôn cảm thấy tiểu thư và Nguyên thiếu hiệp rất xứng đôi, Nguyên thiếu hiệp anh tuấn phóng khoáng, tiểu thư thì xinh xắn dịu dàng, đã thế còn một lòng một dạ với Nguyên thiếu hiệp, có thể nói đây là người thê tử thích hợp nhất trên thế gian này, sớm muộn gì Nguyên thiếu hiệp cũng sẽ động lòng thôi.

Nhưng giờ nàng ta mới hiểu ra rằng có lẽ tiểu thư chưa từng thật sự hiểu biết về Nguyên thiếu hiệp, sau này cũng sẽ không hiểu được.

Bởi vì Nguyên thiếu hiệp thậm chí... thậm chí còn không muốn cho tiểu thư một cơ hội nào để tìm hiểu hắn ta.

Tiểu thị nữ đau lòng, cứ nghĩ đến chuyện mấy hôm trước lão gia nói với tiểu thư về hôn sự với công tử nhà họ Vương, lần đầu tiên trong đời tiểu thư cả gan đi tìm gặp Nguyên thiếu hiệp muốn cùng hắn cao chạy xa bay, rồi đến bộ dạng vừa khóc vừa bỏ chạy đó của nàng khiến tiểu thị nữ càng buồn hơn, không kiềm chế được mà ôm chặt lấy tiểu thư nhưng lại bị nhiệt độ lạnh lẽo khiến cả người phát run.

Nàng ta kinh hãi, hoảng hốt gọi to: “Nguyên thiếu hiệp! Tiểu thư...”

Nguyên Cảnh Thước bừng tỉnh, hắn ta mở mắt, trông thấy tiểu thị nữ đang cực độ sợ hãi và Doãn tiểu thư trong lòng nàng ta đa

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).


Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play

trướctiếp