Dư Huyễn Tình ngủ thiếp đi lúc nào
không biết, đã lâu không nằm trên mặt biển, trải qua một ngày mệt mỏi, tắm rửa
sạch sẽ liền nhắm hai mắt ngủ thiếp đi, tỉnh dậy lúc nửa đêm, cô phát hiện
không biết mình đã trôi theo dòng nước đi đến đâu rồi.
Ở đây không có rong biển cũng không
có nhà của rái cá biển, nhìn thời gian, cô đã lênh đênh được ba tiếng.
Hít một hơi, Dư Huyễn Tình cũng
không hoảng hốt, cô dùng thiết bị đầu cuối xem bản đồ, phát hiện hiện tại mình
đang ở hướng Tây Nam của Thành phố Đá, cách đó không xa, hoàn toàn có thể bơi
trở về trước khi trời sáng.
Duỗi thẳng tay và chân, cô bắt đầu
bơi trở về.
Mặt biển vào ban đêm thực sự sống
động hơn so với ban ngày, không ít loài động vật sống trong tầng ánh sáng yếu
sẽ bơi lên mặt nước vào ban đêm.
Dư Huyễn Tình vươn móng vuốt tóm
lấy, bắt một con cá dài, con cá không lớn, nhìn cũng không nhiều thịt, cô buông
tay, con cá nhanh chóng chạy mất.
Ánh sao rất sáng, lấp lánh phản
chiếu trên mặt biển, nhưng nếu nhìn kỹ có thể phát hiện, có rất nhiều con sứa
sáng lấp lánh xuất hiện thành từng đàn, những con sứa này rất nhỏ, chỉ lớn bằng
lòng bàn tay, đang tung những xúc tua mảnh khảnh của chúng khắp nơi.
Con sứa con vây quanh bên người Dư
Huyễn Tình, thỉnh thoảng duỗi chân ra chạm vào bộ lông của cô, cũng may bộ lông
của cô dài, xúc tua cũng không xuyên qua da.
Dư Huyễn Tình bơi theo con sứa một
lúc, tâm tình cũng thoải mái hơn.
Ngay tại lúc cô tiếp tục bơi về phía
trước, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng nước văng tung tóe, quay đầu nhìn
lại, phát hiện là một chiếc xe do hai con cá cờ dẫn đầu, chiếc xe này nhìn khá
sang trọng, phía trước có ba người cá, hai nam một nữ, người cá nữ rúc vào
người cá nam, lúc phát hiện ra Dư Huyễn Tình, ba người ánh mắt nhất thời sáng
lên.
- Này, đây không phải là rái cá biển
trên tin tức đó sao? Tôi nói mà ra ngoài hóng mát sẽ gặp may, lại để chúng ta
bắt gặp rái cá biển.
Người cá nữ hưng phấn nhảy xuống bơi
vòng quanh bên người Dư Huyễn Tình.
- Bộ lông dày thật sự rất đáng yêu,
xin hỏi em có thể để chị vuốt ve nó không?
Dư Huyễn Tình còn chưa kịp nói gì,
người cá nữ đã đưa tay ra.
Dư Huyễn Tình chợt lùi lại phía sau
tránh tay cô ta.
Mặc dù không phải lúc bày sạp nhưng
cũng không thể tùy tiện sờ, đây là một mức giá khác.
- Đây là con rái cá biển duy nhất,
rất quý giá, em cẩn thận một chút đi.
Người cá nam ở phía sau nói xong
liền bơi tới.
Người cá nữ mở ra thiết bị đầu cuối
của mình ra, nói:
- Nghe nói sáu hải bối được một lần
bắt tay, chị trả cho em hai mươi, em có thể để cho chị sờ tay của em một cái,
lại thêm một cái nửa được không?
Lần này cô ta không đưa tay ra nữa,
ngược lại là dò hỏi, giọng điệu có chút dụ hoặc.
Ngoài ra hai tên người cá kia cũng
kích động nói:
- Lúc xem tin tức tôi cũng rất muốn
ôm rái cá biển một chút, em có thể để cho tôi ôm một cái được không?
Dư Huyễn Tình dừng lại đánh giá,
hiện tại ở đây không còn ai khác, nếu cô cứ nhất quyết từ chối sẽ chọc giận bọn
họ, có thể sẽ gặp hậu quả khó lường. Cô dùng tay ấn vào nút bên trong bộ lông,
dự định một khi bọn họ có bất kỳ phản ứng gì không ổn liền gọi người tới, cô
gật đầu:
- Có thể, bây giờ không phải thời
gian bày sạp, không cần trả tiền.
- Phải ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.